Chớp mắt một cái học kỳ lại sắp kết thúc,
Cam Lộ bận rộn xong với kỳ thi học kỳ, thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay,
Thượng Tu Văn bỗng dưng nói có buổi tiếp khách, muốn dẫn cô theo
cùng. Cô có chút bất ngờ, trước đây Thượng Tu Văn chưa bao giờ dẫn cô
đến các buổi tiếp khách làm ăn cả. Chỉ có dịp cuối năm, cô mới đi
dự buổi tiệc do công ty An Đạt tổ chức nhân viên và người nhà của
họ, mọi người cùng nhau ăn uống, Phùng Dĩ An đại diện cho công ty
phát bao lì xì, coi như là tống cựu nghênh tân, vui say một bữa. Bây
giờ An Đạt đã ngừng hoạt động, chẳng lẽ cùng nhau mở tiệc chia tay
hay sao.
Thượng Tu Văn cười lắc đầu: "Việc anh đang làm
có tín hiệu tốt, sau tết, anh đến làm việc tại công ty đầu tư Viễn
Vọng, hôm nay đi dùng cơm cùng với các lãnh đạo và nhân viên cấp cao
của Viễn Vọng, muốn để em gặp mặt đồng nghiệp mới của anh."
Anh giới thiệu về công ty Viễn Vọng vô cùng
ngắn gọn: "Công ty đầu tư này thành lập 5 năm rồi, rất có thực lực,
trước đây cũng đầu tư vào nhà đất, mấy tháng trước mời được một
tổng giám đốc du học ở nước ngoài về, lĩnh vực đầu tư bắt đầu
được mở rộng, anh thấy viễn cảnh phát triển của nó, sau này sẽ phụ
trách vận hành một bộ phận."
Cam Lộ chẳng có chút khái niệm nào đối với
mấy từ đầu tư, phát triển, chỉ là cô có cách nhìn truyền thống đối
với công việc luôn luôn cho rằng dù là bất cứ ai, tốt nhất cũng nên
có một công việc chính thức, nghe tin này dĩ nhiên rất vui mừng.
Cô theo lời dặn dò của Thượng Tu Văn, trang điểm
nhẹ nhàng, thay một bộ váy lịch sự, nhưng đến nơi dùng cơm mới phát
hiện mình vẫn chưa đủ trang trọng.
Mấy ngày liền tuyết rơi rồi lại dừng, nhưng
không hề có ý muốn tạnh hẳn, hôm nay ngoài trời bông tuyết lại lất
phất, Thượng Tu Văn lái xe đi thẳng ra ngoại ô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!