Cam Lộ mặt đỏ như gấc chín, chẳng là kỳ nghỉ hè năm
nay lúc đi biển nghỉ dưỡng, Thượng Tu Văn từng nói những lời giống hệt như Tiền
Giai Tây vừa nói.
Đêm hôm đó, cô không kháng cự được sự dỗ dành của anh,
rốt cuộc nửa chối nửa ưng, cùng anh bước vào căn phòng hướng ra biển trong khu
nghỉ dưỡng ven biển. Từng chặp gió biển mang vị tanh nồng, mằn mòi thổi đến
lồng lộng, anh ôm lấy cô từ phía sau, bờ môi nồng ấm di chuyển từ cổ đến vai
cô.
Ông Cam tư tưởng bảo thủ, chỉ cần không uống rượu thì
đối với việc giáo dục con gái rất nghiêm khắc, cô từ nhỏ đến lớn đều hành động
thận trọng, còn chưa nói đến là một giáo viên thì lời nói và hành động càng
phải mẫu mực. Sau khi kết hôn với Thượng Tu Văn, dưới sự dẫn dắt đầy mê hoặc
của anh, cô mới từ tử cởi bỏ dần sự cẩn trọng của mình trước anh. Nhưng sau này
dọn về ở chung với mẹ chồng, cô luôn tự nhắc mình phải chú ý, không nên tùy
tiện trước mặt trưởng bối.
Thân mật ở ngoài trời như vậy, cô không quen chút nào,
không khỏi lấy làm kinh ngạc, vừa né tránh bàn tay anh đang luồn vào áo ngủ của
cô vừa căng thẳng nhìn dáo dác xung quanh.
Thật ra ban công ở đây xây thụt vào trong, trước mặt
là biển cả mênh mông, trừ phi có ai đó đứng xa tít ngoài bờ biển, dùng ống nhòm
có chức năng nhìn vào ban đêm mới có thể nhìn thấy bọn cô.
Cảm giác căng thẳng và phóng túng ấy kích thích cô dữ
dội chẳng khác gì những đợt sóng biển cuộn trào, khiến cô vừa thích thú vừa có
chút xấu hổ không nói thành lời, lúc lên đến cao trào tự như những đợt thủy
triều ầm ầm xô vào bờ, cô đành cắn chặt lấy cánh tay anh, ngăn không cho mình
kêu thành tiếng.
Sau khoảnh khắc hưng phấn tột cùng, hai người nhất
thời chẳng cảm thấy buồn ngủ, nằm ở chiếc ghế dài ở ban công nhìn sao lấp lánh
đầy trời. Thượng Tu Văn lười nhác nói: "Nếu có con, có thể bắt chước cách đặt
tên của em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!