Chương 48: Ổ gia gặp nạn

Nửa tháng sau.

Chung Thái luyện chế Chi Vân Đan, Kim Đỉnh Đan vẫn duy trì tỷ lệ thành đan tám phần, nhưng khi luyện Tích Cung Đan thì đã đạt tới mười phần.

Số cực phẩm đan dược ra lò, mỗi loại đều nằm trong khoảng bốn mươi đến năm mươi viên, còn lại đều là thượng phẩm. Mà Đan Vận tích lũy được cũng đã hơn một vạn.

Tuy mỗi ngày chỉ khai lô năm lần, nhưng vì phẩm cấp đan dược cao, trong cùng một khoảng thời gian, Đan Vận thu được cao gấp đôi so với luyện đan dược nhất cấp. Cứ như vậy, đương nhiên là luyện đan dược nhị cấp hời hơn nhiều.

Ổ Thiếu Càn lần lượt giúp Chung Thái thu nạp đan dược, cười nói: "Số đan dược này của ngươi nếu mang ra ngoài, đã đủ để duy trì một tiệm đan dược khá tốt rồi."

Chung Thái kinh ngạc: "Chừng này là đủ rồi sao?"

Ổ Thiếu Càn nói: "Ngươi có mấy chục loại đan dược nhất cấp, mỗi loại có từ vài trăm đến cả ngàn viên. Tuy chủng loại đan dược nhị cấp còn ít, nhưng đã bao hàm trị thương, đột phá đại cảnh giới, tiểu cảnh giới, rất toàn diện. Muốn mở một cửa tiệm lớn trải dài nhiều thành trì thì còn thiếu, nhưng dù là ở một tòa thành tam cấp hay tứ cấp, đều có thể đặt chân đứng vững."

Chung Thái vui vẻ: "Vậy là ta thật sự tích được không ít nha."

Ổ Thiếu Càn lại cười, tán dương: "Đúng là nội hàm phong phú."

Cả hai đều rất vui mừng.

Chung Thái mới nói tiếp: "Tiếc là quanh đây đều có người quen, người biết luyện đan lại không nhiều, cũng chỉ có thể giấu đi trước đã."

Ổ Thiếu Càn nói: "Chúng ta tích thêm một ít nữa, sau này nếu ngươi muốn mở loại cửa tiệm này, lúc nào cũng được."

Chung Thái suy nghĩ một chút rồi nói: "So ra thì ta vẫn thấy tiệm manh hạp hời hơn." Nói đến đây, hắn bỗng kéo cánh tay Ổ Thiếu Càn, giả vờ than vãn, "Chỉ là khổ cho cánh tay lão Ổ nhà ta, mỗi lần đóng manh hạp chắc mệt lử rồi."

Ổ Thiếu Càn bật cười, đưa cánh tay để mặc Chung Thái n*n b*p.

Thật ra hắn mệt cái gì chứ?

Hắn đã triệu hồi ra nhiều đạo binh như vậy, chỉ có những Thiết Giáp binh và Đồng Giáp binh đã bồi dưỡng đến đỉnh phong đẳng cấp tương ứng mới được thả ra ngoài săn bắn, thu thập tài nguyên, chịu trách nhiệm bổ sung hàng hóa cho manh hạp.

Còn những Đồng Giáp binh chưa được "cho ăn" thì hằng ngày đều ở trên Điểm Tướng đài, phụ trách đóng gói các loại manh hạp...

Chung Thái cũng chỉ là nói đùa, n*n b*p vài cái rồi buông ra.

"Nhắc đến manh hạp, hình như dạo này không có ai mua loại cao cấp nhỉ."

Ổ Thiếu Càn đáp: "Đúng là không có."

Chung Thái cười: "Không có cũng bình thường."

Dù sao một trăm huyền châu nếu mua manh hạp trung cấp thì được một trăm cái, đã có người mở ra được tài nguyên tứ cấp — nếu vận may tốt, không phải kiếm được một chút thì cũng là "lỗ nhỏ nhưng được tài nguyên hiếm thấy".

Mà một trăm huyền châu mua manh hạp cao cấp chỉ được một cái, phần lớn đều là lỗ, ai dám khinh suất mạo hiểm? Tu giả Huyền Chiếu, Dung Hợp tuy có thể dễ dàng lấy ra một khoản huyền châu lớn, nhưng cũng không thể tùy tiện ném tiền qua cửa sổ được.

Trước đó bán được những cái kia chẳng qua là vì Triệu Lam thương con sốt ruột, đã có chút mê muội rồi. Nhưng dù nàng ta có thuận lợi mở ra thứ mình muốn, các tu giả khác vẫn sẽ không khinh cử vọng động.

Còn về manh hạp đỉnh cấp, đó là từ đầu đến cuối chưa từng có ai mua.

Chung Thái trầm ngâm: "Manh hạp đỉnh cấp nếu bỏ vào tài nguyên đủ tốt, cũng phải chuẩn bị một vạn cái mới được."

Ổ Thiếu Càn: "Chúng ta hiện tại mới chỉ chuẩn bị một trăm cái."

Hai người nhìn nhau cười. Họ sẽ không làm vụ buôn bán lỗ vốn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!