Chương 27: Đan dược mới

Chung Thái: "... Có vẻ Tiểu Thanh Vũ đặc biệt thích Tiểu Ngân Lang rồi."Ổ Thiếu Càn: "Nó nôn nóng muốn cùng chơi đùa với nhau mà."

—— Điều này kỳ thực rất bình thường.

Tiểu Thanh Bằng đã canh giữ Tiểu Ngân Lang rất nhiều ngày, thậm chí mấy ngày đầu nó còn không thèm đi săn. Cho đến khi nó xác định Thiên Niên Linh Nhũ có tác dụng tuyệt hảo, mới quay lại "công việc" như cũ, nhưng cũng không còn đi sớm về muộn như trước mà trời chưa kịp tối đã vội vã về nhà xem tình hình.

Giờ đây cuối cùng cũng đợi được Tiểu Ngân Lang ra đời, nó ngay lập tức bày tỏ sự vui mừng và chào đón của mình.

Chỉ là...

Tiểu Thanh Bằng quá đỗi phấn khích, đến mức quên mất trân thú thuộc họ sói vốn có nỗi sợ độ cao, phải thử vài lần mới thích nghi được. Hành động của nó đối với Tiểu Ngân Lang mà nói là quá đột ngột.

·

Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng vẫy tay gọi Tiểu Thanh Bằng.

Chung Thái cao giọng: "Mau đặt đệ đệ của ngươi xuống! Nó bị dọa sợ rồi!"

Tiểu Thanh Bằng cũng nhận ra tiếng kêu của Tiểu Ngân Lang có chút hoảng loạn, liền vững vàng ngậm lấy Tiểu Ngân Lang hạ cánh xuống.

Chung Thái xòe lòng bàn tay ra. Tiểu Thanh Bằng đặt Tiểu Ngân Lang vào trong tay y. Chung Thái vội vàng ôm lấy Tiểu Ngân Lang, tay kia nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.

Tiểu Ngân Lang nhận ra mối liên kết thân mật giữa mình và Chung Thái, nó dụi dụi vào ngón tay y, nghiêng đầu l**m l**m. Sau đó nó lại khịt mũi ngửi xung quanh, hướng về phía Ổ Thiếu Càn phát ra hai tiếng "A u" thân thiết.

Tiểu Thanh Bằng vỗ cánh bay vòng quanh vài vòng. Ổ Thiếu Càn nhìn ra sự nôn nóng của nó, cũng đưa tay ra hiệu cho nó lại gần. Tiểu Thanh Bằng nhanh chóng hạ xuống. Ổ Thiếu Càn đưa nó đến cạnh Tiểu Ngân Lang.

Tiểu Thanh Bằng phát ra tiếng "chiu chiu" đầy ý xin lỗi.

Tiểu Ngân Lang vừa rồi đúng là bị dọa sợ, nhưng sau khi được an ủi, tâm trạng đã bình tĩnh lại. Nó cũng cảm nhận được con chim vừa ngậm mình không phải kẻ thù, ngược lại còn có mùi hương quen thuộc — mỗi ngày đều ở bên cạnh nó một lúc lâu.

Lẽ tự nhiên, Tiểu Ngân Lang nghiêng đầu nhìn Tiểu Thanh Bằng, nhỏ giọng "ao ao".

Tiểu Thanh Bằng lập tức vui mừng, cái mỏ chim nhọn hoắt nhẹ nhàng chải lông cho Tiểu Ngân Lang. Tiểu Ngân Lang nhanh chóng nằm bò ra, híp mắt tận hưởng. Chẳng mấy chốc, bộ lông bạc được chải chuốt sáng bóng, Tiểu Ngân Lang càng lúc càng thoải mái.

Chải xong, Tiểu Thanh Bằng rục rịch muốn nhảy vào lòng bàn tay Chung Thái. Chung Thái bèn chụm hai tay lại, Ổ Thiếu Càn nhẹ nhàng đưa Tiểu Thanh Bằng qua.

Cục bông xanh và cục bông bạc lập tức nép vào nhau, ngươi cọ ta, ta cọ ngươi. Sau khi bày tỏ xong sự thân mật, Tiểu Thanh Bằng giống như ngày đầu tiên mang thú thai về, nỗ lực dang rộng đôi cánh —— Tiểu Ngân Lang nhanh chóng chui tọt vào trong.

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn nhìn hai cục bông tương tác, trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp lạ kỳ, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn.

Một lát sau, Tiểu Ngân Lang đã nhắm mắt ngủ say. Tiểu Thanh Bằng có lẽ cũng bị ảnh hưởng bởi bầu không khí, đầu gục xuống muốn ngủ theo. Chung Thái rón rén bế chúng đến bên giường, đặt lên gối của hai người.

Trong chăn nệm, hơi thở của Chung Thái và Ổ Thiếu Càn đều rất nồng đậm. Tiểu Ngân Lang hoàn toàn không thức giấc. Tiểu Thanh Bằng dù sao cũng lớn hơn một chút, ngước mắt nhìn bọn họ, rồi lại che chở Tiểu Ngân Lang tiếp tục ngủ.

·

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn bước ra khỏi phòng, khép cửa lại rồi cùng bật cười.

Ổ Thiếu Càn nói: "Thiên Niên Linh Nhũ quả nhiên hữu dụng, nó trông rất khỏe mạnh, không bị ảnh hưởng bởi việc dịch thai mất hoạt tính."

Chung Thái thở phào nhẹ nhõm, nói: "Cứ dùng linh nhũ nuôi dưỡng thêm một thời gian nữa đi, phần còn lại chia cho cả hai đứa để bồi bổ thêm. Ăn hết chỗ đó thì phải bắt đầu cho Tiểu Ngân Lang ăn thịt tươi rồi, nếu không linh nhũ tuy bổ dưỡng nhưng e rằng sẽ làm mất đi hung tính của nó, phụ lòng nỗ lực trước đó của nó."

Ổ Thiếu Càn cũng tán thành. Cả hai đều thấy rõ Tiểu Ngân Lang đã liều mạng thế nào trong thú thai để sống sót. Nó mạng lớn đến mức màng thai rách mà vẫn sống sót đi qua khe nứt không gian, nên không thể nuông chiều quá mức, cái gì cần rèn luyện vẫn phải rèn luyện.

Chung Thái vui vẻ nói tiếp: "Nhìn Tiểu Thanh Vũ chăm sóc đệ đệ như vậy, qua khoảng một tháng nữa, khi Tiểu Thanh Vũ trưởng thành hơn chút, cứ để nó dẫn Tiểu Ngân Lang vào núi dạy bảo..."

Ổ Thiếu Càn hiểu ý y, tiếp lời: "Như vậy giúp chúng ta tiết kiệm được khối việc."

—— Phải nói rằng, những con non trân thú đặc biệt như Tiểu Thanh Bằng và Tiểu Ngân Lang quả thực bẩm sinh đã có linh tính cực mạnh, trong huyết quản còn mang theo truyền thừa xa xưa. Hai người chỉ cần nuôi dưỡng tốt, chúng có thể không ngừng khai phá năng lực của bản thân, ngày càng mạnh mẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!