Chương 26: Phệ Thiên Tham Lang

Chung Thái nhìn nhìn tiểu Thanh Bằng, tiểu gia hỏa này chẳng phải là được rút ra từ trong tế đàn, là một quả trứng trân thú lục giai, lại có một tia huyết mạch Cửu Thiên Vân Bằng, sau đó mới có cơ hội tiến hóa sao?

Hiện tại, đoàn thú thai Thực Cốt Ngân Lang mà chính nó tha về, quả thực như được đúc từ một khuôn với nó vậy.

Ổ Thiếu Càn tức thì cười nói: "Đây quả thực là duyên phận. A Thái, mau nhỏ máu nhận chủ đi."

Chung Thái cũng có ý này, hắc hắc cười một tiếng, nửa điểm cũng không thoái thác, từ đầu ngón tay nặn ra một giọt tiên huyết, vừa vặn rơi trên thú thai.

Khoảnh khắc sau, trong lòng hắn chợt sinh ra một luồng cảm giác thân cận kỳ dị, dường như từ nay về sau hắn đã có mối liên hệ nào đó với sinh mệnh nhỏ bé trong thú thai kia, thấp thoáng còn có thể cảm tri được cảm xúc của nó.

Ổ Thiếu Càn mặt hàm tiếu ý, như để khen thưởng mà xoa xoa đầu tiểu Thanh Bằng.

Thật sự rất thú vị.

Vì để Ổ Thiếu Càn có thể ôm hy vọng "đích thân báo thù" mà sống tiếp, Chung Thái đã không chút do dự đem thứ tốt nhất mình rút được tặng cho y.

Mà tiểu Thanh Bằng vốn thuộc về Ổ Thiếu Càn, sau khi dần có năng lực săn mồi, lại mang về một thú thai có tiềm lực tương đương, rồi lại được Ổ Thiếu Càn tặng cho Chung Thái.

Đây nếu không phải duyên phận thì là cái gì?

Tiểu Ngân Lang cuộn tròn trong thú thai, vẫn đang nỗ lực hô hấp tiên thiên thú nguyên bên trong, lại liều mạng hấp thu đoàn tinh huyết đến từ Phệ Thiên Tham Lang kia.

Nó bản năng hiểu được, chỉ cần có thể thuận lợi luyện hóa đoàn tinh huyết này, dung nhập vào huyết mạch bản thân, giới hạn của nó sẽ được nâng cao cực đại!

Vốn dĩ tiểu Ngân Lang nên từ từ tiến hành, nhưng dù thần trí còn khá mơ hồ, nó cũng đã phát giác được một luồng nguy hiểm.

Môi trường xung quanh dường như rất không ổn...

Thai dịch... không lưu động nữa.

Tiểu Thanh Bằng nhảy tới nhảy lui bên cạnh thú thai, hiển nhiên rất mong chờ tiểu Ngân Lang ra đời. Mà khi nó tận mắt thấy Chung Thái nhỏ máu, thái độ đối với tiểu Ngân Lang lại càng thân thiết hơn —— thế mà còn gắng sức dang rộng đôi cánh nhỏ, định đem thú thai che chở dưới cánh mình.

Chung Thái nhìn thấy, không khỏi buồn cười: "Tiểu Thanh Vũ, ngươi đây là coi nó như hài tử của mình mà che chở sao?"

Tiểu Thanh Bằng không nhúc nhích, "chiu chiu" giải thích.

[Không phải hài tử! Là đệ đệ!]

[Giúp nó dưỡng thai! Giúp nó dưỡng thai!]

[Sắp hết thú nguyên rồi, không gian lực!]

[Ảnh hưởng tiềm lực!]

[Thai y bị thủng lỗ! Chặn lại!]

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn nghe xong đều ngẩn ra.

Thú nguyên sắp hết?

Trân thú khi uẩn dưỡng trong thú thai sẽ ngâm mình trong thai dịch, nhận lấy sự tư dưỡng của thai dịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!