Chương 16: Tiểu Thanh Bằng phá vỏ

Dược liệu để luyện Dương Cực Đan cần một khoảng thời gian nhất định mới thu thập đủ, trong tay Chung Thái sẵn có năm trăm phần dược liệu Hộ Thủ Đan, hắn bèn quyết định thử luyện chế loại này trước.

Dù bình thường hay cười đùa giỡn hớt, nhưng một khi thực sự bắt đầu luyện đan, Chung Thái lại vô cùng tập trung.

Dược liệu cần dùng cho Hộ Thủ Đan bao gồm các loại trân dược là Thiên Hoàng Thảo, Bạch Vu, cùng với các loại dược liệu thông thường như Thương Bình Thảo, Hương Kinh Tử và Ngưu Tâm Thạch.

Chung Thái bắt đầu xử lý Thiên Hoàng Thảo trước tiên, hắn phải bóc hết những sợi tơ vàng trong tất cả phiến lá của nó để làm thuốc...

Ổ Thiếu Càn im lặng ngồi một bên, tỉ mỉ quan sát thủ pháp xử lý dược liệu của Chung Thái.

Thực chất hắn rất hiểu, không phải Chung Thái lười biếng, mà là Chung Thái muốn tìm việc cho hắn làm, để hắn không có thời gian suy nghĩ lung tung.

·

A Đạt trở về chủ viện, bái kiến gia chủ Ổ Minh Chiêu.

Ổ Minh Chiêu hỏi: "Thế nào rồi?"

A Đạt cung kính thưa: "Chung đan sư tuổi trẻ khí thịnh, nhưng đối với Thiếu Càn công tử lại thập phần coi trọng."

Sau đó, hắn đem tất cả những gì mình trải qua trong tiểu viện kể lại hết mức chi tiết, ngay cả thần thái của Chung Thái cũng được miêu tả tỉ mỉ.

Ngón tay Ổ Minh Chiêu khẽ gõ lên mặt bàn, như đang suy tư: "Mới bao nhiêu thời gian đâu, mà tình cảm đã sâu đậm thế này sao?"

A Đạt biết đây không phải là đang hỏi mình nên không lên tiếng trả lời.

·

Trước kia Ổ Thiếu Càn thiên tư cực cao, hành sự độc lập, để không ảnh hưởng đến tình cảm phụ tử, lại thêm Ổ Minh Chiêu phải tập trung tu luyện và lo việc tộc vụ, tự nhiên sẽ không lúc nào cũng giám sát đối phương — dù sao cường giả vốn cao ngạo, cảnh giới hai người lại không chênh lệch mấy, cho dù là phụ thân ruột thịt cũng khó lòng nhẫn nhịn việc bị theo dõi.

Vì vậy dưới sự hành sự cẩn trọng của Ổ Thiếu Càn, Ổ Minh Chiêu cũng không biết hắn và Chung Thái cư nhiên đã giao hảo nhiều năm, thế nên mới nảy sinh nghi hoặc.

Dĩ nhiên, ngay cả khi biết, ông ta cũng chẳng thể ngờ được mạch não của Chung Thái lại kỳ quặc đến thế.

·

Ổ Minh Chiêu suy nghĩ một lát, rốt cuộc lên tiếng: "Ngươi hãy trông chừng thêm một chút, Chung đan sư không đổi lòng chính là phúc khí của con ta, nếu Chung đan sư đổi lòng, cũng phải cẩn thận mà lôi kéo."

A Đạt đáp: "Rõ."

Ổ Minh Chiêu lại nói: "Nếu Chung đan sư cần dược liệu gì mà tìm đến tộc trung, hãy bảo tộc trung tạo thêm nhiều thuận lợi."

A Đạt lại một lần nữa nhận lệnh.

·

Gia chủ phu nhân Dương Cảnh Phỉ đang dốc lòng giáo dưỡng Ổ Đông Khiếu, sau khi nghe được sự sắp xếp của Ổ Minh Chiêu thì thấy thỏa đáng, cũng không làm gì thêm.

Trong mắt bà, tiền đồ sau này của Chung Thái rốt cuộc ra sao còn khó nói, nhưng đã là sắp xếp của phu quân, tóm lại phu thê nhất thể, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, cứ thế mà làm đi.

Ngược lại, quản sự Hà Châu sau khi biết chuyện, trong lòng thầm mừng rỡ cho Ổ Thiếu Càn.

·

Kẻ không vui nhất chính là Ổ Thiếu An.

"Tình ý thấu tận trời xanh? Đúng là nực cười!"

Sắc mặt Ổ Thiếu An âm trầm, chợt nhớ tới ngày đón dâu hôm đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!