Đag ngồi học chuẩn bị cho bài kiểm tra cuối học kì II sắp tới, chợt điện thoại nó rung lên. Bắt máy nó im lặng nghe người ở đầu dây bên kia:
-Ngọc Yến?
Im lặng…
-Ngọc Yến?
Im lặng…
-Phải Ngọc Yến không? – Tuấn Phong ở đầu dây bên kia hơi bực mình.
-Nghe! – Sau lần thứ 3 nghe giọng nói của người lạ nó đã nhận ra đây là Tuấn Phong người mà nó đã… "Nhớ".
-Cậu đang làm gì vậy?
-Học.
-Đi chơi không?
-Không.
-Cậu có muốn biết vì sao tớ biết số cậu không?
-Không.
-Thế cậu có muốn biết vì sao tớ gọi cho cậu không?
-Tùy.
-Thôi, cúp máy nhé, bye!
Nó là vậy – rất kiệm lời. Nhưng Tuấn Phong là người đầu tiên không phải trong gia đình khiến nó nói nhiều như vậy (nhiều quá ==).
-Nhảm! – Cúp máy xong nó thì thầm. Rồi không hiểu vì sao mà môi nó tạo thành 1 nụ cười nhẹ trong tích tắc. Nếu nhìn không kĩ sẽ không thấy nhưng… một khi đã nhìn thấy thì chắc chắn sẽ khiến người ta mê mẩn đến tham lam muốn thấy tiếp.
… Học xong nó cải trang rồi khoác áo vào. Sau 5" chạy bộ nó đã xuống được gara. Cái lâu đài này đẹp thì đẹp thật nhưng thật phiền phức mà !
Vào siêu thị, nó đi 1 vòng tìm mua thức ăn. Đi đến đâu người ta nhìn nó đến đó. Dửng dưng trước sự chú ý một cách thái quá của mọi người nó vội về khi đã mua xong, trong lòng nó thầm thán phục tài make – up của mình. Về nhà nó tẩy trang rồi lên mạng kiếm mấy cái công thức nấu ăn. Tìm được các công thức phù hợp nó bắt tay vào làm. Vì đây là lần đầu tiên nó vào bếp nên còn hơi gượng gạo. Nhưng với chỉ số IQ 200 thì nó hoàn thành tất cả trong vòng 1 tiếng đồng hồ.
Bây h trên bàn thức ăn đã trải dài từ đầu đến cuối. Tự hào nhìn thành quả của mình sau 1h "vật lộn" với nhà bếp, bỗng nó nghe thấy 2 giọng nói đã in sâu trong tiềm thức:
-Nhiều thế ư?
Ngước đôi mắt long lanh nhìn 2 người nó cởi tạp dề rồi ngồi vào bàn ăn một cách ngon lành. Ba và anh nó cũng nhanh chóng ngồi vào bàn và ăn. Họ h đag cùng chung 1 suy nghĩ: đây chính là bữa ăn ngon nhất họ được ăn từ khi mẹ nó mất. Đag ăn, anh nó hỏi:
-Em biết nấu ăn từ khi nào vậy?
Nhìn đồng hồ, bây h là 10h30", nó tự tin trả lời:
-Từ 9h30" sáng nay.
Đặt bát xuống, nó lau miệng, đứng dậy và đi thẳng lên phòng.
…
Hnay nó đến trường như thường lệ. Đag đi bộ thì 1 chiếc siêu xe màu bạc phóng tới.
-Đi cùng nhé? – Tuấn Phong hạ cửa kính xuống cười hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!