Lau mặt cho nó xog, điện thoại hắn reo lên.
-Alô?
-Mày ở đâu? – Đầu dây bên kia, Hoàng Ân lên tiếng.
-Ở hồ nước của khu vườn sau trường.
-Được…
"Cạch" – Chiếc smartphone đời mới của hắn rơi xuống đất. Hắn đơ người trước gương mặt sau khi tẩy trang của nó. Giờ nó không khác gì một nàng tiên. Khuôn mặt nó đẹp đến từng mm. Hắn như bị say nắng trước vẻ đẹp ấy. Sau 5" đơ người thì hắn như không tin vào mắt mình, lấy tay dịu mắt. Vẫn không được. Hắn đưa tay hứng nước rồi hắt lên mặt mình… nhưng khuôn mặt tựa thiên thần ấy vẫn không biến mất. Đúng lúc đó, Hoàng Ân không biết từ đâu tới, bế nó và đi. Trước khi đi anh nói:
-Cảm ơn… mày!
Còn hắn thì vẫn đơ người, Có lẽ hắn bị ảo giác thì phải. Hắn nghĩ vậy rồi cũng đi về.
Sáng hôm sau…
Tỉnh dậy, ní thấy đầu mình đau nhức. Rồi nó chợt nhớ hôm qua nó bị đahs và ngất đi. Nhưng sao nó lại ở đây?
-Em tỉnh rồi sao? – 1 giọng nói quen thuộc vang lên.
Nhìn sang, thì ra là Hoàng Ân. Nó thấy mắt anh có vầng đen. Troonga nh giờ chẳng khác gì con gấu trúc cả ( @.@). Nó nhanh chóng hiểu ra anh đã thức trắng đêm để chăm sóc cho nó, không biết vì sao nó lại cảm thấy hơi có lỗi. Không trả lời câu hỏi của anh, nó bước xuống giường. Thấy vậy, anh ngăn:
-Em nằm nghỉ đi. Chân em còn đau mà.
Bướng bỉnh, nó hất tay anh ra và bước vào phòng tắm. Vừa bước 1 bước, cơn đau lại tái phát, nó không đứng vững. Cũng may là anh nhanh ý đỡ nó. Vẫn cứng đầu, nó lại hất tay anh ra, bước chậm rãi vào phòng tắm, cố gắng để không tỏ ra yếu đuối trước mặt anh. Vào đến nơi, nó ngã thụp xuống đất. Nó đau lắm nhưng không dám nói gì. Nó chỉ biết nắm tay thật chặt để chịu đựng. Sau vài phút chiến đấu với cơn đau, nó ngâm mình trong nước lạnh. Cái cảm giác buốt lạnh, lạnh đến tê người này làm nó thấy thích.
Ở ngoài, Hoàng Ân đứng ngồi không yên, anh lo cho nó lắm. Nó từ trong phòng tắm bước ra, trên người là bộ đồng phục.
- Em định đi học sao?
- Hoàng Ân hét lên đầy ngạc nhiên xem chút tức giận.
-Em không lo cho sức khỏe của mình, ok không sao… nhưng ANH LO! – Anh đi lại đứng chắn trước mặt nó.
Nhìn vào mắt anh, rồi nó đi qua anh một cách khó khăn. Nhưng chưa đc lâu, nó chợt thấy đầu mình đau như búa bổ. Những vết bầm tím trên người cứ nhoi nhói đau khiến nó khó chịu. Còn cả 2 cái chân này nữa… Giữ tay nơi thành giường, nó đưa tay lên trán rồi vội bỏ ra. Bây giờ trán nó nòng như lửa vậy.
-Haizzz. Anh bó tay em rồi đó, em gái à. Thôi để anh đưa em đi!
Hoàng Ân lắc đầu rồi tiến lại dìu nó. Định lên tiếng phản kháng thì anh cau mày:
-Cấm cãi!
Trên đường đi, anh khẽ:
-Tối hôm qua… ba đã lo cho em lắm, ba chính là người thức trắng đêm để chăm sóc em. Nhưng 5h sáng có việc đột xuất nên ba phải qua Mỹ rồi.
Đến trường, nó thấy bầu không khi thật yên tĩnh. À thì ra là đã vào học. Cũng đỡ… vì nó không cần nghe những tiếng hét chói tai, hứng chịu những cái lườm sắc nhọn của lũ hám trai. Hoàng Ân dìu nó lên lớp, nhưng nó không à cố gắng tự đi. Do đã uống thuốc giảm đau nên nó cũng cảm thấy đỡ hơn. Tới lớp, cô giáo đang dạy, thấy nó liền quát:
-Em lại đi muộn à? Có phải muốn làm tôi tức chết không?
-Đau chân!
-Thật vô lễ, con cái nhà ai mà vô lễ vậy trời! ĐI RA HÀNH LANG ĐỨNG NGAY CHO TÔI!
Từ sau lưng nó, Hoàng Ân bước ra nói với giọng lạnh lùng:
-Cô muốn bị ĐUỔI VIỆC?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!