Đến trường, anh chạy xe vào trường. Thấy chiếc xe quen thuộc của anh, lũ con gái hét ầm ĩ:
-Hoàng Ân!
-Hoàng Ân, anh là hoàng tử của em!
-Hoàng Ân … anh là tất cả của em!
-Hoàng Ân … em nguyện sống chết vì anh!
…
Bước xuống xe với khuôn mặt không thể bình thản hơn, nó chợt nhếch mép. Lũ con gái này… thật đáng khinh.
-Con nhỏ xấu xí này là ai vậy?
-Sao nó lại đi cùng xe với Hoàng Ân?
-Sao anh ấy lại để nó đi cùng chứ?
…
Nhín nọ, mọi người xì xào bàn tán. Chả thèm để ý, nó lôi tấm bản đồ ra và bắt đầu tìm đường lên lớp. Còn Hoàng Ân thì không biết làm sao với lũ mê trai này.
Vừa tìm đến lớp thì chuông reo lên báo hiệu giờ học đã đến. Đưa mắt về phía lớp, nó thấy nơi đây chẳng khác gì cái chợ cả. Đúng lúc đó, GVCN đi tới, thấy nó cô hỏi:
-Em đến đây tìm ai?
*lắc đầu*
-Vậy em là…?
- Cô hỏi như không tin
-HS mới!
-Vậy… vậy… vậy em đợi… đợi cô nhé!
- Sau khi đơ vài giây, cô nói.
-Trật tự! – Cô nói nhỏ nhẹ… nhưng cái chợ vẫn tiếp tục họp.
-Trật tự! – Cô kiên nhẫn nhắc lại. Nhưng cái chợ vẫn tiếp tục.
Tức quá, cô lấy thước gọ mạnh vào bảng
"RẦM" – lúc này mọi hoạt động mới dừng. Từ ngoài cửa, Hoàng Ân bước vào với 1 phong thái thản nhiên, kiêu ngạo chẳng thèm quan tâm đến GV. Đợi lớp ổn định, cô nói:
-Hôm nay lớp ta có HS mới!
Dứt lời cô, cả lớp xì xào bán tán trừ 4 người ở 4 bàn cuối.
-Em vào đi!
Nghe cô nói, nó bước vào với vẻ "bất cần đời".
-Em giới thiệu đi!
-Nguyễn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!