Chương 25: (Vô Đề)

25: TÔI KHÔNG PHẢI ĐỒ VẬT...!!!

Đã bước sang 1 ngày mới, bây giờ là 7h sáng. Những tia nắng dịu nhẹ xuyên qua rèm cửa màu trắng chiếu lên giường, nơi mà 1 người con gái xinh đẹp với khuôn mặt băng giá tựa như nữ thần đang yên giấc. Ngay cả lúc ngủ... nụ cười của nó vẫn không xuất hiện ư? Phải chăng nỗi đau đó là quá lớn? Nó nhíu mày, dần dần đôi mắt màu tím mở ra, việc đầu tiên là nó bước xuống giường, VSCN. Vừa từ phòng tắm, nó đã lấy vội chiếc áo khoác nhẹ màu đen từ trong tủ, khoác vào và đi xuống nhà.

Lúc này nó mặc trên mình quần bò tối màu, áo croptop màu trắng, bên ngoài là chiếc áo khoác nhẹ màu đen, đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen và đeo chiếc ba lô rút màu đen nốt. Hôm qua anh 2 đã bảo sáng nay anh ấy có việc bận nên không chuẩn bị đồ ăn cho nó được, nếu là thường ngày thì nó sẽ nhịn luôn nhưng tự dưng hôm nay lại muốn thưởng thức 1 ít bánh ngọt kèm capuchino. Sau 10' xuống đến cửa nhanh nhất có thể, nó lựa nhanh đôi giày thể thao màu trắng cổ cao trên kệ giày dép. Nó đi bộ một lúc là tới trung tâm thành phố ( mặc dù gần nhưng khu biệt thự nó ở tách biệt hoàn toàn với những nơi công cộng, trường học, trung tâm...) Đi thêm 1 lúc nữa thì nó tới 1 quán cafe nổi tiếng ở đây, nhưng lại trang trí rất bình dị. Có lần anh 2 đưa nó tới đây, nó rất thích hương vị capuchino của quán, vừa thơm mùi cà phê lại hòa quyện với vị béo ngậy của sữa tươi. Tuyệt!

Bước vào quán, mùi cà phê thoang thoảng trong căn phòng chợt xông vào cánh mũi nó. Thật thích. Khựng lại 1 chút kiếm chỗ ngồi, nó quyết định ngồi cái bàn cuối góc, bên cạnh cửa sổ. Vừa định bước về phía đó thì từ đâu có 2 người chạy tới, 1 người bên trái, 1 người bên phải, cả 2 đồng thanh:

- Cậu tới rồi!

Nó lấy lại vẻ bình thản trên khuôn mặt sau vài giây ngạc nhiên khi nhìn ra 2 người nó cho là "vô duyên" đó ko ai khác là Tuấn Phong và hắn. Về phía 2 anh thì, sau khi nghe thấy đối phương cùng nói 1 câu y hệt mình liền trao nhau ánh mắt ngạc nhiên và rất "tình cảm".

-Cậu hẹn với Ngọc Yến?

- Tuấn Phong lên tiếng trước.

-Đúng! Cậu cũng...?

- Hắn nhíu mày, hỏi một cách đầy nghi hoặc.

- Tôi hẹn cậu ấy trước.

- Tuấn Phong nói một cách đầy chắc chắn.

-Cậu lấy chứng cứ gì mà nói vậy?

- Hắn cũng không nhịn mà đáp lại.

- Cậu hẹn cậu ấy bằng cách nào? Lúc mấy giờ?

- Phải nói cùng lúc như vậy mới ko có người gian lận.

- Hắn nhếch mép, giọng nói có phần khinh bỉ.

-Cậu....

- Tuấn Phong mặt hơi đỏ vì tức giận.

-Sao? Không dám?

- Hắn tiếp tục châm chọc.

-Có gì mà không dám. Tôi đếm đến 3 phải cùng nói đó.

-1....2....3!

-Nhắn tin. 7h15'

- cả 2 cùng đồng thanh.

Nãy giờ nó đứng nghe một lúc cũng hiểu. Cả 2 nhắn tin cho nó lúc 7h15' nhưng tiếc là nó đi tới đây lúc 7h10.

-Kệ cậu, Ngọc Yến đi với tôi!

- Tuấn Phong ban đầu có chút ngạc nhiên nhưng rồi anh cũng cười cười rồi kéo tay phải của nó về bên mình.

-Cậu đừng ngang ngược. Ngọc Yến phải đi với tôi!

- Hắn cũng chẳng vừa, nhếch mép rồi kéo tay trái của nó qua bên mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!