Chương 20: Sinh Nhật

Chap 20: Sinh nhật!

-Mẹ ơi, CON NHỚ MẸ!

Như không kiềm chế được, nó ngã xuống, nó khóc thét lên…

Nước mắt cứ chảy… chưa bao h nó thấy mình vô dụng như thế này. Càng nhiều kí ức của mẹ và nó hiện lên thì tim nó lại càng đau…. Hnay nó muốn thả tự do cho cảm xúc của mình… chỉ hnay thôi… coi như là nó dành tặng món quà này cho chính mính…

…. Về tới nhá, nó đi thẳng lên phòng mặc kệ anh và ba đang ngồi ở phòng khách. Lên đến phòng, nó ngâm mình trong bồn nước lạnh. Mới đầu, nó khẽ run lên nhè nhẹ vì chưa thích ứng kịp nhưng sau dó nó lại thấy thoải mái… Bước ra từ phòng tắm, nó mặc chiếc quần đùi bò cùng áo phông màu trắng. Nó đang cầm chiếc khăn bông lau khô mái tóc tím ướt nhẹp......9:00. pm

Ngồi trên giường, nhìn ra cửa sổ… Trời đang mưa khá nặng hạt… nhưng vì tòa lâu đài này được xây dựng cách âm nên không nghe thấy.

"Cốc, cốc, cốc" – Thanh âm khô khốc bởi bàn tay ai đó gõ vào chiếc cửa gỗ nằm im lìm vang vọng khắp hành lang. Đợi mãi mà không nhận được sự trả lời, ba nó cất chất giọng khàn khàn:

-Ba vào nhé!

Nói rồi ông mở cửa bước vào. Thấy nó nhìn mình một cách hờ hững, ông đau lòng.

-Hnay là sinh nhật con…. Ta không biết con thích quà gì nhưng vẫn chuẩn bị cho con 1 số thứ, mong con thích. – Ông vừa nói, vừa cười và đưa cho nó tập tài liệu.

Nó nhận lấy.

-Đây là bảng thống kê doanh thu bán hàng của công ty. Nhờ có sản phẩm của con mà lợi nhuận đã tăng lên 1 cách đáng kinh ngạc. HĐQT đã đồng ý dành chiếc ghế TGĐ cho con. Kèm theo đó ta đã làm 5 thẻ tín dụng để con thích gì có thể mua.

Ông nói, trong lòng thầm cảm ơn vì nó không hất phong thư như ông nghĩ.

Chợt ông đứng dậy tiến về phía nó. Ông cúi xuống đeo cho nó sợi dây chuyền. Nó ngồi im bất động. Khá ngạc nhiên nhưng nó không đẩy ông ra.

-Đây là sợi dây mẹ con đã dặn ta trao nó cho con vào ngày con tròn 17 tuổi. Thôi con nghỉ đi nhé! – Ông cười hiền từ xoa đầu nó và bước ra.

Cánh cửa phòng khép lại, nó cầm sợi dây lên nâng niu như báu vật. Đó là 1 sợi dây chuyền hình bông tuyết, ở giữa là viên đá saphire màu tím hình tròn không quá bé. Nó chạm vào viên đá, lỡ xoay viên đá một cái… Hình ảnh 3 chiều về gia đình nó 10 năm về trước hiện lên trên không trung thật kì diệu. Nó dám cá cái này là do ba nó cho người làm. Lúc ấy 4 thành viên trong gia đình đều nở nụ cười thật hạnh phúc…Nó khẽ cười theo.

Không lâu sau đó, lại có tiếng nói vang lên:

-Anh vào nha!

Nó nghe thấy vội xoay viên đá trở về vị trí cũ, hình ảnh 3 chiều biến mất.

Hoàng Ân bước vào phòng nó với chiếc bánh dâu tây socola trên tay. Anh tiến lại và đặt chiếc bánh lên chiếc bàn tròn màu trắng giữa phòng và nhìn nó, chỉ chỉ vào cái ghế đối diện ý bảo nó lại ngồi. Nó làm theo, đứng dậy, tiến lại và ngồi xuống.

Nó quan sát chiếc bánh, chiếc bánh được trang trí vô cùng tỉ mỉ và được gắn 17 chiếc nến.

-Ừm, anh không biết em thích quà gì, anh chỉ nhớ em thích dâu tây và socola nên anh đã cố làm chiếc bánh này, đây là lần đầu anh làm nên không ngon em cũng đừng chê nhé! – Anh cười cười, tay gãi gãi đầu, bộ dạng cực ngố.

Nó bỗng chắp 2 tay lại, mắt cũng nhắm lại. Có vẻ nó đang ước.

-Thổi nến đi! – Khi thấy nó ước xong, anh nói.

-Cùng làm đi! – nó bây giờ mới lên tiếng.

Anh nhìn nó đầy vẻ khó hiểu.

-Chẳng phải hnay cũng là sinh nhật anh sao! – Nó thản nhiên nói.

Ừ nhỉ, hnay đúng là sinh nhật anh. Anh và nó là sinh đôi cơ mà… sao anh lại quên chứ. Thật là! Là do anh quá chú tâm làm bánh tặng nó.. hay là bởi những năm trước sinh nhật anh đều do hắn và QUỳnh Anh gợi nhớ giúp?

Sau khi thổi nến, anh cắt bánh cho nó. Ngồi nhìn nó anh một cách ngon lành anh khẽ cười. Lát sau, anh dọn dẹp và trở về phòng. Bật đèn lên, một hộp quà trên bàn làm việc đập vào mắt anh. Tiến là anh cầm tờ giấy nhắn lên đọc:

"Chúc mừng sinh nhật, con trai của ta!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!