Đến nơi, Tuấn Phong chần chừ không muốn gọi nó dậy. Chưa kịp gọi thì nó đã tỉnh. Ngồi dậy, dụi mắt, nó hỏi:
-Đến rồi?
-Ừ, tớ định gọi cậu. Thôi xuống xe đi!
Bước xuống một cách nhanh chóng, nó vội vã bước vào trong. Theo sau nó là Tuấn Phong. Nó chợt khựng lại:
-Mấy h rồi?
-À… ừm hiện là 11h30".
-vậy chắc tụi nhỏ ở phòng ngủ.
Nó lẩm bẩm 1 mình rồi chạy về phòng của những đứa em. Đến nơi, nó chậm rãi mở cửa bước vào. Bọn trẻ đang chơi đùa, nhìn thấy nó. Tất cả dừng lại trong vài giây rồi ua đến ôm lấy nó, có đứa còn khóc, bọn trẻ nhao nhao:
- Ngọc yến! Bọn em nhớ chị lắm.
- Ngọc yến! Em nhớ chị lắm… hu hu…
- CHị về rồi đi tiếp à?
- Em không thích, không thích đâu. Chị ở lại với tụi em đi.
…
Nó cười – nụ cười rất hiếm hoi. Trưa ấy, nó và Tuấn Phong ngồi cùng nhau kể chuyện, trò chuyện với bọn trẻ. Bỗng, LiLi ( em bé nhỏ nhất) hỏi nó:
- Đây là người yêu của chị phải không ạ? Anh ấy đẹp trai quá í!
-Đúng thế! Anh í đẹp trai quá!
-Chị Yến sướng quá!
Nghe LiLi nói, bọn trẻ hùa theo.
Nó lên tiếng phản bác:
-Không…không…
Chưa kịp nói thêm thì Phong quàng tay qua vai nó cười tươi, tay kia véo má bầu bĩnh của LiLi:
-Đúng rồi đó! Cảm ơn nhóc!
Chả hiểu sao nó cứ ngồi yên trong vòng tau của Phong . Có lẽ đơn giản vì nó thấy ấm lòng… có lẽ đơn giản vì… nó thích Phong mất rồi…
…
Sau khi chơi với bọn nhóc cả buổi chiều, giúp các sơ làm việc, nó chào tạm biệt tất cả và ra về.
Vừa đến nhà, bước xuống xe, nó không quên cảm ơn Phong – điều mà nó chưa từng làm với bất kì người nào từ ngày ấy…
…Lặng người nhìn chiếc xe của Phong lao trong gió, chợt nó cảm thấy vui vui. Chả hiểu nổi mình nữa, nó lên phòng và leo lên giường ngủ sau khi ngâm mình trong nước lạnh. Toàn thân nó bây h lạnh buốt, tê tê nhưng nó thích… vì cảm giác này làm nó quên đi nỗi buốt giá trong tim.
…
Sáng mai, nó thức dậy khi nắng đông nhẹ nhàng nâng khuôn mặt mình. Hôm nay là ngày thông báo kết quả thi học kỳ. Dù sao điểm của nó cũng sẽ chẳng cao nên cũng chả mong ngóng gì. Nó sẽ cho qua hành động đó của Quỳnh Anh . Nó sẽ tiếp tục nhẫn nhịn nhỏ. Đơn giản vì nó không quan tâm những gì nhỏ làm, vì những điều đó chưa đủ để chạm đến nỗi đau trong tim nó…. Chứ không phải vì nó tốt bụng, khoan dung, vị tha hay những thứ đại loại như vậy. Nó không phải là thiên thần.
Nó là con ác quỷ đội lốt thiên thần thì đúng hơn. Đến lúc mà bọn họ phá vỡ vỏ bọc của nó thì con ác quỷ sẽ hiện nguyên hình thôi. Cái gì cũng có giới hạn của nó mà? Và lòng kiên nhẫn của nó cũng vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!