Chương 99: (Vô Đề)

Ba Lộ bất lực thật sự, cảm giác bản thân sắp bị hai cha con nhà này chơi chết, nhưng lại không thể trút giận lên người già càng không thể xả lên Trâu Kỳ, dẫu sao ba người ta vẫn đang ngồi đấy.

Tất cả nén thành cục tức, nghẹn ở cuống họng ngăn cản khả năng nói chuyện của ông.

"E hèm..." Trâu lão gia tử hắng giọng nói với ba Lộ: "Lộ sư phụ, để tôi giới thiệu lại lần nữa, thật ra tôi là ba của Trâu Kỳ."

"Vâng, chào ông" Ba Lộ đổi giọng đáp.

"Haiz, anh không trách tôi che giấu thân phận chứ?" Trâu lão gia tử hỏi, "Tôi cũng bị thằng nhóc thối không hiểu chuyện này ép vào thế đã rồi, tôi biết nó đã làm ra chuyện quá đáng, gây nhiều phiền toái cho gia đình anh, nên lần này tôi đến chủ yếu là muốn nói chuyện hai đứa nhỏ với anh, không biết ý ông anh sao?"

Chuyện Lộ Dương và Trâu Kỳ khiến ba Lộ đau đầu mấy ngày qua, cũng hiểu đã đến lúc nên làm rõ bèn nói, "Được."

"Trâu Kỳ, con ra ngoài trước đi." Trâu lão gia tử nói với Trâu Kỳ.

Trâu Kỳ gật đầu, châm thêm trà cho hai vị phụ huynh xong mới ra ngoài đóng cửa lại.

Thấy Trâu Kỳ bước ra, Tiểu Đỗ bèn rủ anh đến sân tập. Trâu Kỳ nghĩ bụng, hai người nói chuyện chắc phải mất một lúc lâu liền thay quần áo xuống sân.

Cuộc nói chuyện của ba Lộ và Trâu lão gia tử kéo dài hơn 30 phút, cuối cùng ba Lộ thở dài nói, "Ông Trâu, nếu hồi đó ngài cũng từng phản đối, vậy ngài chắc hẳn hiểu được tâm trạng tôi bây giờ."

"Tôi hiểu chứ, vô cùng thấu hiểu là khác. Năm đó, tôi suýt đánh gãy chân nó, làm nó phải bó thạch cao mấy tháng trời mà." Trâu lão gia tử kể, thấy ba Lộ tỏ vẻ bất ngờ thì cười ha ha, "Tham gia quân ngũ nhiều năm nên tôi khá nóng tính, khi ấy chỉ thấy thằng ranh này không có tiền đồ, học gì không học lại chơi gay!"

Ba Lộ gật gù ra vẻ thông cảm, đồng quan điểm.

"Thằng con tôi cũng dạng cứng đầu, bảo nó cút là nó cút thật luôn." Nhớ lại việc Trâu Kỳ bỏ nhà đi một nước năm xưa, ông chỉ muốn đập anh một trận ra trò.

Trâu lão gia tử chia sẻ hết với ba Lộ phản ứng năm đó của gia đình ông sau khi biết tính hướng của Trâu Kỳ, cuối cùng thở dài, "Dù gì thì gì, bây giờ tôi cũng đã nghĩ thoáng hơn, sống đến từng này tuổi tôi chỉ mong bọn nhỏ có thể khoẻ mạnh là mừng rồi, còn có gì quan trọng hơn sức khoẻ và hạnh phúc phải không anh?"

Trâu lão gia tử thấy ba Lộ im lặng, chợt đứng dậy, khom lưng với ba Lộ. Ba Lộ bị ông doạ chết khiếp, vội đở ông đứng lên.

"Ông Trâu à, ngài đừng vậy!" Ba Lộ nói.

Trâu lão gia tử vỗ vai ba Lộ, "Tôi biết việc này khó chấp nhận, cũng hiểu đến đây thuyết phục có phần quá đáng, nhưng vì con cái, tôi cũng chỉ biết mặt dày thế này. Hy vọng Lộ sư phụ cho hai đứa trẻ cơ hội, đừng ép buộc chúng, bất kể tụi nó có thế nào thì vẫn là con của chúng ta không phải sao?"

Ba Lộ trầm tư hồi lâu mới gật đầu, "Để tôi nghĩ thêm đã." Ông cần về thảo luận với mẹ Lộ xem sao.

Trâu Kỳ và lão gia tử xin phép ra về, lúc xuống lầu thì bắt gặp Lộ Dương, cả ba trông thấy nhau đều có chút ngạc nhiên.

Trên tay Lộ Dương cầm hộp camen, đến đây đưa cơm cho ba Lộ, lại không ngờ gặp được Trâu Kỳ. Ngoại trừ video call, hơn nửa tháng nay hai người đã không gặp nhau rồi, cậu có phần ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của anh, bởi lẽ Trâu Kỳ hoàn toàn chẳng nhắc gì với cậu về việc này cả.

Tốc độ phản ứng của Trâu Kỳ nhanh hơn Lộ Dương, bước chân vỏn vẹn chỉ dừng lại vài giây rồi hối hả chạy đến trước mặt cậu, nắm tay cậu kiểm tra từ trên xuống dưới.

Lộ Dương bị anh lật qua đảo lại một hồi khó hiểu hỏi, "Anh làm gì thế ạ?"

Trâu Kỳ không đáp, một tay nắm vai Lộ Dương, tay còn lại kéo đầu cậu áp vào ngực mình.

Lộ Dương chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn ngoan ngoãn mặc anh ôm, qua một lúc mới nhỏ giọng nhắc, "Đừng ôm nữa, ba anh đang nhìn á."

Trâu Kỳ ôm siết cậu lần nữa mới buông ra, "Mang cơm cho chú Lộ à?"

"Dạ." Lộ Dương gật đầu, sau đó chào Trâu lão gia tử đang giả bộ đứng một bên ngắm mây trời, "Cháu chào bác ạ. Bác tới lúc nào vậy ạ, sao không cho con biết con đến đón."

"Cũng còn nhớ mặt ông lão này nhỉ." Lão gia tử hừ hừ, "Ta mà không đến chắc hai đứa đã chạy. về. tìm. mẹ rồi."

Lộ Dương cười cười, "Dạ, bọn con cố tình tạo cơ hội để ngài ra tay mà, bác mà đã ra tay rồi thì một cũng thành hai luôn."

Trâu lão gia tử khá hài lòng lời cậu nói, ngạo nghễ chắp tay sau lưng, "Biết thế thì tốt."

"Anh với bác định đi đâu ạ?" Lộ Dương hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!