Lộ Dương: "…"
Má, tốt xấu gì cũng cho lão tử cơ hội hấp hối giãy giụa chứ!! Còn có, hệ thống mi có thể bớt bán manh được không? Cái mặt kia phối thêm những câu trên chẳng khác nào cười trên nỗi đau của người khác ấy!!
Trong cửa sổ trò chơi thi thể con bé vẫn còn nằm trên đất không ngừng đổ máu, lại nghĩ phục sinh trong thành trấn có chút xa, Lộ Dương dứt khoát phục sinh hơi tàn tại chỗ, ở một bên tĩnh toạ chờ hồi huyết.
Thừa dịp thời gian tĩnh tọa cậu lật ghi chép hệ thống ra, tìm được tên Quân Lâm trên nhắc nhở hệ thống, sau đó phát mật ngữ: "Sao anh giết tôi?"
[Hệ thống nhắc nhở]: Trong vũ trụ này khoảng cách xa nhất không phải là sự sống và cái chết, mà là đối phương chặn tin nhắn từ người không phải bạn tốt. ╮(╯▽╰)╭
Lộ Dương: "…" Này là làm ông đây ngay cả cơ hội khiếu nại cũng không có đây mà, còn có, hệ thống này hết cmn thuốc chữa rồi.
Cầm chuột còn chưa quen đã bị miểu*, khiến bạn học Lộ Dê Dê mới vào giang hồ cảm nhận sâu sắc cái gì gọi là lòng người hiểm ác, thế nhưng làm một tay mơ người mới cậu chỉ có thể câm nín nuốt cục tức xuống bụng.
*miểu, miểu sát: seckill, giết người trong nháy mắt.
Tục ngữ có câu quân tử báo thù ba năm chưa muộn, cậu quyết định nhớ kĩ tên này, chờ ngày thành thần thì miểu lại cho biết mặt.
Tiếp tục điều khiển tiểu hào đi về cửa thành, thiếu niên nhà quê Lộ Dê Dê không xu dính túi trèo non lội suối, trải qua một phen sống chết cuối cùng đã tới cửa thành trấn.
Lộ Dương vào thành dạo một vòng, cảm thụ một chút không khí người thành phố, sau đó thuận tiện chủ động thêm cho mình vài cái bạn tốt, liền hớn hở tiếp tục làm nhiệm vụ, dự định một lát sẽ đến chủ thành thăm thú một chút.
Tiếp nhận thư chủ hiệu thuốc đưa, Lộ Dương triệu hồi tọa kỵ tạm thời vừa nhận được khi làm nhiệm vụ — một con ngựa màu nâu, đi trên con đường dẫn ra ngoại thành giúp lão bản truyền tin.
Bốn chân đương nhiên nhanh hơn cái hai đùi rồi, có phương tiện thay thế đi bộ Lộ Dương làm nhiệm cũng nhanh hơn nhiều, cưỡi tiểu mã câu chỉ chốc lát liền đến vùng ngoại ô thành, sau khi đến địa điểm Lộ Dương thu hồi tọa kỵ, bắt đầu mò đường.
Tuy rằng trong trò chơi không có chức năng tự động tìm đường, nhưng nhờ phúc ngày trước có chơi Xe tăng đạn đạo, Lộ Dương đối với các phím hướng coi như quen thuộc, dù vậy nhưng chỉ dựa vào bản đồ tìm đường đi, đối với cậu – một người chưa từng chơi võng du không dễ dàng chút nào.
Lúc mò đường, dưới góc phải báo có tin nhắn từ bạn tốt, Lộ Dương mở ra nhìn, là bạn tốt vừa thêm ở thành trấn, một acc nam tên [Diêu Tri Cúc Hoa Hương], đối phương tựa hồ là người nói nhiều, mới mấy giây đã balabolo phát một tràn dài.
[Hảo hữu] [Diêu Tri Cúc Hoa Hương]: Em gái ơi, đang đâu ó? Anh tìm em chơi nhá
[Hảo hữu] [Diêu Tri Cúc Hoa Hương]: Em gái ơi, có đó khum, nói chuyện với anh chút đi. Hú hu?
[Hảo hữu] [Diêu Tri Cúc Hoa Hương]: Đừng bơ anh mà, anh mang em thăng cấp nha.
[Hảo hữu] [Diêu Tri Cúc Hoa Hương]: Em gái ới?
Lộ Dương dừng lại đáp một câu: "Chị đây đang bận, đừng có om sòm, đi tìm dưa chuột trong nhà cưng chơi đi."
Cậu vốn định gõ anh đây đang bận, nhưng sực nhớ mình đang chơi nhân yêu liền sửa miệng.
[Hảo hữu] [Diêu Tri Cúc Hoa Hương]: Em gái đừng mờ ∼ anh nhận em làm đồ đệ nha, vào Cái Bang bọn anh thế nào? Sư phụ dẫn em đi chơi, em bây giờ ở đâu, sư phụ tới đón nè.
Hay thật, còn tự nhận là sư phụ cơ đấy.
Lộ Dương có chút buồn cười trước thể loại tự biên tự diễn của người này, hỏi anh ta: "Chẳng lẽ anh không có đồ đề sao?"
Lộ Dương cảm thấy cái này không thể nào, tên đối phương tuy có hơi bỉ ổi, nhưng dầu gì cũng là đại hào level max, một thân skin thoạt nhìn cũng là kiểu mặt người dạ thú, hơn nữa dựa theo cái đức hạnh thích rù quyến của anh ta không thể nào không có đồ đệ.
[Hảo hữu] [Diêu Tri Cúc Hoa Hương]: Nhắc tới là đau lòng hà, đồ đệ thì có, mà CMN là nhân yêu, cứ tưởng là một mềm manh tiểu Loli, nào biết vừa xuất sư liền hiện nguyên hình thành đực rựa
[Hảo hữu] [Diêu Tri Cúc Hoa Hương]: Phong cách em cởi mở như vậy, nhất định là một ngự tỷ, anh kết em điểm này lắm ∼
Xem ra Sư Môn Quật quả thật thiếu em gái, đáng tiếc, nếu bản thân thực sự là em gái cũng muốn bái anh ta làm sư, chỉ sợ Cúc Hoa huynh sau này biết được chắc chắn càng thêm đắng lòng.
Vì vậy Lộ Dương không để ý anh ta nữa, tiếp tục làm nhiệm vụ.
Lại đi một lúc, mắt thấy sắp gần đến chấm đỏ nhỏ trên bản đồ, Lộ Dương dựa theo bản đồ vượt qua một rừng trúc nhỏ, giây kế tiếp trước mặt lại xuất hiện một vách núi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!