Lộ Dương trố mắt nhìn Quân Lâm xách đao bước khỏi phòng giam, đi đến trước mặt mình.
[Lân cận] [Nhất Lộ Du Dương]: Đại thần, anh tự ra được nè!
[Lân cận] [Quân Lâm]: Ừ
[Lân cận] [Nhất Lộ Du Dương]: Thế sao không nói sớm!
[Lân cận] [Quân Lâm]: Ban nãy đã nói rồi
[Lân cận] [Nhất Lộ Du Dương]: Tôi cứ nghĩ anh giỡn chứ
[Lân cận] [Nhất Lộ Du Dương]: Mà thôi, ra được là tốt. Giờ tụi mình làm gì đây? Xông thẳng ra luôn ạ? Nhưng vậy có đơn giản quá không?
Lộ Dương cảm thấy đó là điều không thể nào, nếu cứ ngang sương đi ra, nhiệm vụ ẩn này chẳng phải hơi dễ dãi rồi còn gì, chắc chắn có hố.
Đang lúc cậu đoán già đoán non, tai nghe chợt phát ra tiếng "phịch phịch phịch —", hình như là tiếng bước chân, hơn nữa còn là tiếng bước chân của rất nhiều người, kế đó thấy Quân Lâm chắn trước mặt, che chở cậu phía sau.
[Lân cận] [Nhất Lộ Du Dương]: Sao vậy ạ?
[Lân cận] [Quân Lâm]: Đến rồi, trốn kĩ
Lộ Dương chưa kịp hỏi cái gì đến, đã thấy một đoàn lính gác mặc binh phục xanh thẳm từ cổng tràn vào, trang phục không khác mấy so với đám người chém cậu ngay cổng, chỉ là màu áo nhạt hơn một chút. Hình ảnh hai ba cái bị chém lăn quay trên đất quá mức ám ảnh, nên vừa thấy bọn họ Lộ Dương lập tức như ong vỡ tổ.
[Lân cận] [Nhất Lộ Du Dương]: A a a, sao lắm người vậy!! Ban nãy là bọn họ chém hội động tôi đó!! Mới tí xíu thế nào lại nhiều như vậy! Sợ quá sư huynh ơi!!!
[Lân cận] [Quân Lâm]: Câm miệng, tránh phía sau đi
Trâu Kỳ không cùng tên nhóc này dong dài, gõ chữ xong vác đao xông tới.
Với tinh thần biết thân biết phận, tránh tăng thêm phiền phức cho Quân Lâm, để anh toàn tâm chiến đấu, cậu bèn ngoan ngoãn trốn ra xa quan sát.
Dù biết Quân Lâm rất lợi hại qua lời kể nhóm Triệu Bằng, nhưng dẫu sao chỉ là nghe nói chưa được tận mắt chứng kiến bao giờ. Đến hôm nay, khi cậu nhìn Quân Lâm cầm đao hỗn chiến giữa một đám ngục tốt, nhiều người vây công vẫn thành thạo, không gặp mảy may rối loạn nào, giữa lưỡi đao bay lượn, thân ảnh chém giết của Quân Lâm lại mang mỹ cảm kỳ dị.
Lộ Dương bình tĩnh nhìn Quân Lâm, cảm giác lòng mình có ngọn đuốc bị đốt cháy, thúc giục cậu kề vai chiến đấu cùng anh. Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ bồng bột nhất thời mà thôi, chứ cậu lao lên thật lại hỏng bột hư đường.
Không phải hỗ trợ lại rảnh rỗi, Lộ Dương mới để ý dưới góc phải báo có tin nhắn, không chỉ trong trò chơi mà còn cả QQ nữa.
Cậu mở QQ ra xem trước, mới biết là Tần Chiêu.
Tần Chiêu Chiêu
Dương Dương, chuyện cậu kích hoạt nhiệm vụ ẩn bị hệ thống công bố toàn server rồi đó, chắc chắn sẽ có đứa qua cướp boss, cậu phải cẩn thận nha, Giờ tớ qua đó ngay.
Nhất Lộ Du Dương
Hả, bây giờ sao? Bọn tớ còn đang trong ngục chưa ra mà
Tần Chiêu Chiêu
Tạm thời đừng ra, bọn họ muốn vào cũng không nhanh như vậy, nếu mà bị giết cứ nhớ kỹ tên đối phương.
Nhất Lộ Du Dương
Ừm được, thật ra thì cậu không tới cũng được á, tớ rất an toàn.
Lộ Dương liếc nhìn Quân Lâm đang chiến đấu, kể rõ mười mươi với Tần Chiêu, nhưng phía bên kia lại không trả lời cậu, vì vậy Lộ Dương mở kênh Bang phái không ngừng lấp loé ra xem, phát hiện trong bang cũng đang bàn luận chuyện mình kích hoạt nhiệm vụ.
Bình thường Lộ Dương không để ý kênh Thế giới, không nghĩ tới bản thân vô tình kích hoạt nhiệm vụ ẩn lại bị Thế giới công bố, mang đến không ít hệ luỵ, làm cậu một trận tai bay vạ gió.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!