Chương 100: Toàn văn hoàn

Lần này trở về thành phố C tâm tình Lộ Dương đã khác trước, bởi vì gia đình đã chấp nhận cậu quen Trâu Kỳ rồi. Nghĩ tới đây, đang ngồi trong xe Lộ Dương bỗng bật cười.

"Cười gì đó?" Trâu Kỳ hỏi.

"Chúng mình thế này là danh chính ngôn thuận quen nhau rồi nhở?" Lộ Dương nói.

Trâu Kỳ khẽ cười, "Ừm, về ra mắt ba mẹ nữa, là danh chính ngôn thuận làm dâu Trâu gia luôn."

"Đi chết đi, con dâu Lộ gia nghe còn được."Lộ Dương ngắt ngang, rồi lại tủm tỉm cười một mình, "Cả người cảm thấy thả lỏng gì đâu, giờ em chỉ muốn chơi game với PK thôi, ngứa tay lắm rồi."

"Về nhà ăn cơm trước, tối về lại chơi." Trâu Kỳ nói. Trong nhà đã biết Lộ Dương về cùng anh, mẹ Trâu mừng lắm mới sáng sớm liền lật đật ra chợ mua đồ ăn, chờ hai người về.

"Được." Lộ Dương hoàn toàn không có ý kiến.

Lộ Dương về thăm quê gần ba tháng, bạn nhỏ Trâu Quả Quả nhớ cậu lắm, vừa thấy cửa mở đã chạy ùa tới, gọi: "Thím Út ơi!"

Lộ Dương nghe xưng hô này mà đơ mất mấy giây mới kịp phản ứng, lườm mắt nhìn Trâu Kỳ, "Là ai dạy bậy nó thế?!"

Trâu Kỳ khom người ẵm thằng nhỏ lên, khen ngợi, "Học tốt lắm."

Lộ Dương trợn mắt, đang tính dạy dỗ lại hai chú cháu thì giọng Khương Duyệt từ trong vọng ra, "Là dì dạy đó, không cần cảm ơn đâu!"

"A Kỳ và em dâu về rồi à? Nhanh vào đây uống trà!" Này là giọng chị dâu Hà Tú Doanh.

"Trâu Kỳ mau dắt vợ vào đi con." Còn này là tiếng mẹ Trâu.

"..." Lộ Dương cảm thấy bữa cơm này khó mà ăn ngon được.

Lúc ăn cơm, đề tài mẹ Trâu với Khương Duyệt thảo luận xoay quanh hai người, chẳng hạn như anh và cậu đi nước nào đăng ký kết hôn, tiệc mừng các thứ có thể miễn, nhưng nhất định phải cùng ăn bữa cơm với ba mẹ Lộ Dương, rồi ví dụ như về sau hai người có thể nhận con nuôi, mẹ Trâu sẽ phụ chăm nôm vân vân mây mây.

Lão gia tử chen vào yêu cầu ba đứa, mẹ Trâu nói nhiều vậy sợ trông không xuể, vấn đề hai người muốn xin mấy đứa cứ thế mở rộng bàn bạc.

Trâu Kỳ vô cùng bình tĩnh trả lời mẹ Trâu, "Nước nào đều được, ăn cơm thì lúc nào cũng có thể, nhận con nuôi rất tốt, nhưng bao nhiêu đứa thì để Lộ Dương quyết định ạ."

"Vậy hai đứa trao đổi rồi quyết định đi nha." Mẹ Trâu nói.

Lộ Dương nghe không nổi nữa, miệt mài ăn cơm vờ như nhân vật chính của đề tài không phải cậu, âm thầm nghiến chân Trâu Kỳ, lại bị anh bơ luôn một nước.

Bữa cơm này Lộ Dương ăn trong lỗi giác thiếu nữ xuất giá, nàng dâu lần đầu tiên về nhà chồng ăn cơm bị ba mẹ chồng tương lai thúc giục kết hôn sinh đứa nhỏ.

Thật vất vả ăn xong về đến nhà, Lộ Dương nằm vật trên sô pha nhẹ nhõm thở phào, một tay ôm Mã Đại Cáp đã lâu không gặp, đạp nhẹ Trâu Kỳ một đạp, "Em mới tự lực cánh sinh thôi tiền đâu nuôi con chứ."

Trâu Kỳ ngồi xuống cạnh cậu, kéo người qua hôn một cái, "Anh nuôi bọn em."

"Hừ." Lộ Dương đảo mắt nhìn anh, xoè tay ra: "Bóp."

Trâu Kỳ không nói hai lời dâng ví tiền cho vợ, "Mật mã là số đuôi pass tài khoản của em cộng ngày sinh.""

Động tác mở bóp của Lộ Dương dừng lại, "Anh đổi lúc nào vậy?"

"Mấy ngày trước." Trâu Kỳ đáp.

Lộ Dương nhoẻn miệng cười, ném bóp tiền lại chổ anh, "Anh giữ đi, em tắm đây, giúp em mở game nha." Nói xong lên lầu để lại Trâu Kỳ và Mã Đại Cáp.

"Gâ?" Mã Đại Cáp nhìn Trâu Kỳ, nhích chân khều đùi anh.

Trâu Kỳ đứng dậy, đi tới phòng Mã Đại Cáp, "Lại đây."

Mã Đại Cáp lập tức đứng lên theo sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!