Vào năm nhất đại học, cái ngày mà Lộ Dương tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ đi báo danh, vừa leo tới cửa phòng F203 đã khiến mấy ông bạn cùng phòng một phen trầm trồ.
Khác với các nam sinh "cơm cháy giòn rụm", da dày thịt béo, cậu sở hữu gương mặt tuấn tú hơn người, da dẻ trắng mịn, giữa chân mày lại ngùn ngụt khí khái nam nhi nên không hề nữ tính trái lại nhìn rất bánh cuốn luôn, thân cao 1m76 mặc dù không tính là cao, nhưng kết hợp với vóc người thật không tệ.
Ngươiời thì xinh còn không cao bằng những người khác, xét thế nào cũng yếu nhất phòng, thế nên mọi người đều mặc định Lộ Dương tuyệt đối là một cậu trai miền Nam mong manh dễ vỡ, chỉ có thể nhìn không thể sờ, là đối tượng bảo vệ trọng điểm phòng F203 bọn họ.
Một phòng của Đại học C có thể ở 6 người, phòng bọn Lộ Dương lại chỉ có 5, trừ Lộ Dương là người Nam, còn lại đều là hán tử phương Bắc, tính cách cởi mở, trong ngày báo danh đã thân như anh em truyền kiếp, cứ thế kêu lão Đại, lão Nhị, lão Tam, lão Tứ, lão Ngũ.
Thời điểm Trung học Lộ Dương nhảy một lớp, nhỏ hơn những người khác một tuổi, vinh dự xếp vị trí thứ năm, ai cũng cảm thấy Lộ Dương nhỏ tuổi, cần được che chở.
Song, theo năm tháng dần trôi, nhóm trai Bắc thiếu chút nữa bị suy nghĩ ban đầu của mình nghẹn chết.
Lộ Dương không chỉ không yếu, cậu còn là cao thủ Taekwondo chớ đùa!!
Chuyện xảy ra vào học kỳ hai năm nhất, KTX nam bị trộm viếng, khi đó đám người Lộ Dương đang ở lầu 2, thì nghe người lầu dưới thất thanh la bắt trộm, lúc mọi người còn ngây như phỏng, Lộ Dương đã mở cửa xông ra ngoài, Triệu Bằng đứng gần cửa nhất lập tức đuổi theo, vừa ra liền thấy Lộ Dương tay chống lên thành lan can phi xuống.
Lầu hai họ đứng cách lầu một ít nhất 4m hơn lận đó, thế mà Lộ Dương chẳng hề nao núng nhảy xuống, khiến Triệu Bằng đần thối tại chỗ luôn.
Không chỉ mỗi Triệu Bằng ngu người đâu, đám lão Nhị đuổi tới cũng ngẩn ngơ nhoài người khỏi lan can, nhìn Lộ Dương dí theo thằng ăn trộm.
Tên trộm khi đó đã chạy gần tới cổng khu lầu một, mắt thấy sắp lẩn vào rừng cây nhỏ bên cạnh KTX, thế mà tốc độ Lộ Dương còn nhanh hơn, bọn Triệu Bằng trố mắt nhìn Lộ Dương tăng tốc vượt mặt, rồi một cái cúi người, một đòn quét chân, quật ngã tên trộm xuống đất, mượn đèn đường chung quanh, họ hoàn toàn thấy rõ động tác Lộ Dương lưu loát đè người xuống đất, tiếp theo là tiếng tru thảm thiết "á á" chữa á kéo dài của kẻ xấu số kia.
Tốc độ Lộ Dương cực nhanh, động tác lưu loát khiến tập thể phòng F203 rớt cằm xuống đất, chờ bọn họ hoàn hồn thì bả thân đã chạy tới bãi cỏ, đẩy đám người vây xem, chen vào thì thấy một tay Lộ Dương khoá tay tên trộm ấn đầu người ta trên cỏ, tay còn lại liên tục cốc đầu thằng nhỏ, miệng không ngừng lặp đi lặp lại, "Chừa thối trộm đồ này, cho mi chừa cái thối trộm đồ này."
Thề, nhìn cái tay hăng hái cốc đầu kia mà bọn họ xót giùm tên trộm luôn.
"… Dương Dương, chú có sao không?" Triệu Bằng run rẩy hỏi, lão Nhị lão Tam lão Tứ đồng loạt quắc mắt nhìn anh, "Anh Hai à, nhìn thế nào thì có sao cũng là tên trộm ó!!"
Lộ Dương giao tên đó cho bảo vệ vừa chạy tới, đứng dậy phủi phủi tay, nở một nụ cười động
-vật
-vô
-hại với anh em chung phòng, "Không có gì, đừng lo, nhà tôi mở võ đường mà, đánh hắn chỉ là chuyện nhỏ."
Đại, Nhị, Tam, Tứ, "…"
Sự việc once upon a time mở đầu tất cả, ngày tháng sau đó, anh em F203 mới chính thức hiểu được cái gì gọi là "đừng vội đánh giá người khác qua vẻ ngoài", Lộ Dương lần nữa xây dựng một hình tượng mới, khiến tam quan bọn họ sụp đổ.
Nhìn Lộ Dương thanh tú ngoan ngoãn thế kia, xét phương diện nào cũng là con ngoan trò giỏi chỉ biết đọc sách không vướn bụi trần.
Nhưng Triệu Bằng bọn họ hố to rồi, có lần cả đám buồn buồn rủ rê Lộ Dương ném súc sắc, Lộ Dương bảo thôi, mấy người Triệu Bằng nghĩ cậu không biết chơi, đấm ngực hứa sẽ nhường cậu, kết quả Lộ Dương hất chén chính là đôi sáu, một mình chấp hết, làm bọn họ thua đến quần không có mà đội.
Đây còn chưa tính, cậu ta thế mà lại là học bá, thực sự làm người ta không nghĩ ra.
Nếu muốn hỏi hình tượng Lộ Dương trong lòng mọi người thế nào, thì đa dạng lắm, có thể phân ra như sau.
Ấn tượng của F203:
Lão Đại: "Má, trước đây ông mù mới thấy cậu ta giống Lâm Đại Ngọc! Là Tôn Nhị Nương mới đúng!"
Lộ Dương: "Ê, anh là nam, lão Đại anh mù chắc rồi ó."
Lão Nhị: "Thằng nhóc thúi Dương Dương này uống rượu như nước lã ấy, hồi đó tụi này khùng mới muốn chuốc rượu nó, cuối cùng bị nó knockout, còn lột sạch sịp trên người bọn này! Nhốt bên ngoài, quá là ti tiện!"
Lộ Dương: "Tiện là mấy ông, ok, là mấy ông ủ mưu lột sạch tui ném ở cửa KTX nữ sinh trước!! Kẻ xấu cáo trạng trước, không biết xấu hổ!"
Lão Tam: "Bạn cảm giác mình thật bỉ ổi? Mình thật biến thái ư? Tin tui đi, ở trước mặt Dương Dương bạn tuyệt đối trắng trong như vừa sinh hôm qua vậy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!