17 tháng 3
Cô quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe. Anh
nói: "Tôi biết trong lòng cô đang không cho là như vậy. Con người tôi sợ nhất là phụ nữ, muốn sống muốn chết nói yêu tôi, người như cô càng đáng sợ—–người phụ nữ có dũng khí có quyết tâm, một khi đã quyết định mục
tiêu sẽ nỗ lực hết sức, đến chết cũng không hối hận. Nếu cô yêu tôi, tôi thật sự sẽ bị cô quấn lấy, cho nên mong cô chú ý, đừng gây phiền phức
cho hai chúng ta."
Cô không thể không quay đầu lại: "Anh yên tâm, điều đó tuyệt đối không thể."
Mấy ngày sau đó, Phó Thánh Hâm sống trong sự nơm nớp lo sợ, nhưng lại
bình an vô sự với Dịch Chí Duy. Nhưng ở bên anh càng lâu, cô càng cảm
thấy sợ hãi. Anh quả thật là một người biến hóa thất thường. Cô càng
không đoán được ý muốn của anh rốt cuộc là gì? Anh cũng không mời cô qua chỗ anh nhìn cảnh đêm nữa, cũng không bước vào phòng cô một bước. Ban
ngày họ luôn cùng nhau du lịch, buổi tối sau khi ăn cơm xong cũng thỉnh
thoảng cùng ra ngoài đi dạo, nhưng anh trở thành người lịch lãm có phong độ nhất, nho nhã lịch thiệp giữ khoảng cách với cô.
Qua mấy
ngày như thế, cô nghi ngờ có phải anh muốn lạt mềm buộc chặt, cho nên
liền đề xuất quay lại Đài Bắc, giống như là kế dẫn rắn ra khỏi hang
trong binh pháp tôn tử. Anh vui vẻ đồng ý, buổi tối trước khi quay lại,
họ vẫn ăn cơm ở khách sạn. Phó Thánh Hâm uống thêm mấy ly rượu đỏ, không tránh khỏi hơi chóng mặt. Dịch Chí Duy đưa cô về phòng, cô đứng ở cửa,
hỏi nhỏ: "Không vào ngồi một lát sao?"
Anh cười: "Cô thật sự đã uống say rồi? Tiền tôi vẫn chưa gửi vào tài khoản của cô đâu!"
Câu nói này khiến cô tức điên, cô tức đến mức run hết cả người, anh
biết rõ cô vẫn phải cầu xin anh, cho nên sớm đã đợi ở đây, đợi xem trò
cười của cô. Anh nhẫn nại, cuối cùng đã khiến anh đợi được! Dù gì bản
thân cô đã bị mắc lừa anh, chính vì cô nói câu nói đó trong phòng anh,
chỉ vì một câu nói của cô, người đàn ông nhỏ mọn!
Cô nói ra ba chữ từ trong khẽ răng: "Vô liêm sỉ!"
Anh cười lớn: "Đây là lần đầu tiên tôi nhận được sự đánh giá như thế
trong hoàn cảnh như thế này——–mấy lần trước người ta mắng tôi như vậy,
nhưng đều là vì tôi chưa được sự đồng ý của nữ chủ nhân, tự tiện xông
vào phòng của họ!"
Cô tức đến mức đỏ mặt, vội vã muốn mở cửa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!