Nụ cười thê lương nở ra trên khóe môi cô, giọng nói của cô nho nhỏ. Giống như mơ: "Ngày mai…….. chúng ta còn có ngày mai không?"
Biểu hiện của anh gần như cứng đờ trên mặt, giọng nói của cô vẫn là hư
vô, giống như mơ, giống như lông vũ bị gió cuốn lên, bất lực, không kìm
lại được: "Mấy ngày hôm nay anh cứ gặp ác mộng, anh mơ thấy gì thế? Có
liên quan đến em không? Anh toàn nói mê, mấy lần anh đều gọi tên em."
Cô nhìn anh, lặng lẽ, thê lương nhìn anh: "Em biết, thời gian của chúng ta không nhiều nữa, hoặc nói, là thời gian của em không nhiều nữa. Anh
từng nói anh yêu em, cho dù là thật, nhưng, tình yêu của anh dành cho em cũng không thể đủ xóa bỏ tất cả, anh xưa nay ân oán rõ ràng, anh sẽ
không vì em quên đi tất cả mọi chuyện xảy ra trước đây. Nhà họ Phó nợ
anh, anh đòi lại không thiếu một đồng, về tiền bạc, về tình người, một
đồng cũng không thiếu. Em biết."
"Em nghĩ Giản Tử Tuấn nhất định là đồng bọn của anh trong việc này, có là từ sớm, anh ta lộ dấu vết ra cho em, có lẽ cũng là anh sai khiến. Anh nhất định sớm đã bố trí cái kết
này, Hách Thúc nói là hai công ty hợp mưu, từ đó dẫn đến cái chết của
cha em, trong đó có một công ty là Đông Cù sao?"
"Dịch Chí Duy, anh là một ác quỷ, anh sớm đã tính toán tất cả, anh bày thiên la địa võng,
chỉ đợi từng người nối tiếp từng người của nhà họ Phó chui vào, anh muốn khiến em không còn gì nữa đúng không, bây giờ em quả thật không còn gì
nữa, anh cầm dao em là cá nằm trên thớt." Cô nhắm mắt lại, nước mắt lã
trã chảy xuống, "Anh muốn thế nào, thì thế ấy đi!"
Cô xưa nay ngốc hơn anh, nhưng lần này cô lại quá thông minh, cô chỉ thông minh một lần này, đã đủ rồi, đủ rồi…..
Cô sớm đã không còn gì nữa, chỉ còn lại anh——
-Cuối cùng ngay cả anh
cũng mất đi, có lẽ, cô xưa nay chưa từng có anh, chỉ là anh tạo ra một
hình ảnh giả dối đã có được……
Giống như là chiếc chiếu hoa sen của
cha, cô cho rằng chính là thay mặt cho cha, thật ra cái gì cũng không
phải, cái gì cũng không có.
Cái gì cũng không có……..
Anh không biết bản thân mình đứng ở đó bao lâu, anh cũng không biết cô đi làm gì, anh kéo dài từng ngày từng ngày, nhưng ngày này vẫn cứ đến. Anh tỉ mỉ
trù tính thiên la địa võng, anh sớm đã muốn thấy kết cục, anh thắng rồi, anh nên cười nâng cốc chúc mừng.
Xa xa truyền đến một âm thanh
nặng nề, giống như là người đang ngủ không cẩn thận đập vào đầu, anh đột nhiên lao vào phòng ngủ bên cạnh như phát điên, cửa sổ mở lớn, rèm cửa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!