Hai hàng máu chảy xuống từ mắt cô, cảnh tượng đó kỳ dị đáng sợ đến cực
điểm. Bỗng nhiên anh rùng mình, lồng ngực dường như nghẹn lại sắp ngạt
thở, tại sao lại như thế, có sự đau đớn khiến người ta tuyệt vọng.
Cả người cô đổ xuống, khắp nơi đều là máu……máu uốn lượn theo sàn nhà,
thấm đến tận chân anh, bỗng nhiên anh cảm thấy lục phủ ngũ tạng bị rút
ra. Không, đừng, anh không muốn……. anh không muốn như vậy………anh không hề
muốn như vậy…….. Thánh Hâm…….
"Thánh Hâm………Thánh Hâm………Thánh Hâm……."
"Tỉnh lại đi, này, anh tỉnh lại đi, anh sao thế?"
Anh bị lay dậy, đêm yên tĩnh như vậy, anh còn có thể nghe thấy tiếng
tim đập gấp gáp của mình, đèn ở đầu giưỡng đã bật một chiếc, có một
khuôn mặt quen thuộc mơ hồ nhìn gần sát anh, quen thuộc đem theo chút
buồn ngủ, nhìn anh hơi kinh ngạc. Dường như trong chốc lát, anh bất giác co giật bất chợt ôm lấy cô, thở một tiếng thật dài, vùi mặt vào trong
tóc cô: "Thánh Hâm, anh yêu em."
"Anh sao thế hả?" Cô hơi buồn cười đẩy anh ra: "Đang ngủ ngon bỗng nhiên hét lớn, lúc tỉnh dậy lại kỳ lạ như thế."
"Ồ." Ý thức anh dần dần tỉnh táo, khả năng tự kiềm chế cũng trở lại
từng chút một, tất cả đều trở lại…….. anh cười cười: "Anh gặp ác mộng."
Xuống giường: "Anh đi uống chút nước, em có cần không?"
"Em không." Cô lật mình, trong giọng nói đầy ngái ngủ, "Quay lại nhớ tắt đèn."
Lúc anh quay lại, cô đã ngủ, anh vẫn quên tắt đèn, ánh đèn vàng vọt
chiếu qua từ cửa kính ma sát, mơ hồ giống như là màu mặt trăng ngày
12,13 âm lịch, đẹp tuy đẹp, nhưng luôn luôn là trăng khuyết. Anh mở to
mắt nhìn, không buồn ngủ chút nào, anh lặng lẽ nghe tiếng thở đều đặn
của cô ở bên cạnh. Cô ngủ thật ngon, cô ngủ luôn giống như đứa trẻ, xưa
này đều như vậy, cô là cô gái không có âm mưu, cô tin anh không chút
nghi ngờ như thế, chẳng lẽ cô chưa từng nghĩ bản thân anh mới là kẻ thù
đáng sợ nhất của cô sao?
Anh không ngủ được, vừa vào phòng làm việc tự nhiên liền sầm mặt xuống, các thư ký nói chuyện làm việc đều hết sức cẩn thận. Thành tích kinh doanh giữa kỳ không tốt, anh được dịp nổi
giận một cách danh chính ngôn thuận ở phòng họp, mấy thành viên ban giám đốc nhìn anh hết sức lo sợ, sự tức giận của anh đành cố nuốt vào trong, thôi đi, họ cũng không phải là không cố gắng hết sức. Khua khua tay,
trợ ký lập tức tuyên bố tan họp. Mọi người đều có dáng vẻ như được đại
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!