Chương 5: Quên mất không nhắc nhở cô nhất định không được yêu tôi

16 Tháng 3

Bà ta khóc vừa khóc, Thánh Khi, Thánh Hi đều đi vào, hai chị em liền khuyên: "Mẹ, đừng khóc." Thánh Khi nói: "Chị cả ra nước

ngoài có việc, sao lại không về chứ?" Thánh Hi cũng nói: "Chị cả xưa nay có tình có nghĩa, sao có thể làm việc như thế? Máu mủ ruột thịt, sao mẹ vẫn không yên tâm hả?"

Bà Phó hứ một tiếng: "Mấy đứa hiểu cái

quái gì chứ! Nếu không phải là mẹ nói hộ cho mấy đứa, bây giờ chút ít

này mấy đứa cũng không có! Cái gì mà máu mủ ruột thịt, cha các con bị ma quỷ mê hoặc, chỉ nhận cô ta một người họ Phó. Coi mấy mẹ con chúng ta

là gì chứ? Ngay cả xách giày cho người ta cũng không xứng!"

Thánh Khi nói: "Mẹ! Mẹ thật là hồ đồ." Gượng cười với Thánh Hâm: "Chị

cả, chị đừng chấp mẹ. Sau khi cha xảy ra chuyện, bà cũng đã đau lòng đến mức hồ đồ rồi." Thánh Hi nâng bà Phó dậy: "Mẹ, chúng ta về phòng nghỉ

ngơi." Hai chị em vừa dỗ vừa khuyên, đưa bà Phó đi. Thánh Hâm cũng đã

quá mệt mỏi với sự gây chuyện này, bất lực ngồi trên giường nhìn vali

hành lý. Thánh Khi lại đi vào, cũng đờ đẫn nhìn hành lý của cô.

Cô gọi một tiếng: "Thánh Khi."

Thánh Khi ngẩng đầu lên, yếu ớt nói: "Chị cả, chị sẽ không thật sự bỏ lại tụi em không quản chứ, đúng không?"

Cô cay cay mũi, Thánh Khi chầm chậm đi lại, ngồi xuống trước giường,

dựa đầu vào đầu gối cô, trịnh trọng, dựa dẫm: "Chị cả….. tụi em không còn cha, không thể không còn chị……"

Dòng nước nóng trên đầu gối

chầm chậm chảy xuống chân thấm ướt đẫm, mắt cô nóng lên, nước mắt dường

như lại muốn chảy xuống. Cô dựa cằm xuống đầu em gái, mùi hương trên tóc bay vào mũi, cô dùng tay ôm em gái, cô phải cho bản thân mình biết, cô

không chỉ phải sống cho cha và bản thân mình, cô còn có em trai em gái,

cô còn còn máu mủi ruột thịt. Bất kể thế nào, cô phải nghĩ cách, tiếp

tục sống cho thật tốt.

Trong đại sảnh sân bay J.F. K New York,

Hoàng Mẫn Kiệt thư ký riêng của Dịch Chí Duy đến đón cô. Cô và Hoàng Mẫn Kiệt chào hỏi qua mấy lần, ấn tượng trước đây đều là rất lãnh đạm. Hôm

nay cũng không hề nhiệt tình, chỉ nói: "Ngài Dịch bảo tôi đến đón cô".

Liền gọi lái xe đi cùng giúp cô xách hành lý.

Cô được đưa đến

một khách sạn sắp xếp ổn thỏa. Vừa mới tắm xong, gột sạch bụi bặm và mệt mỏi trên đường, điện thoại liền vang lên. Là Dịch Chí Duy gọi đến: "Sao rồi, trên đường thuận lợi chứ?"

"Cũng ổn."

"Tôi ở nhà hàng dưới lầu đợi cô, giúp cô tẩy trần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!