Dập điện thoại, đúng ý của cô, cô đặt điện thoại lên tủ đầu giường, cẩn
thận nhấc tay anh ra, lập tức rút người xuống giường, mặt nền đà lạnh
lẽo khiến chô rùng mình, cô chần trần đi đến trước tủ quần áo, tiện tay
lấy một bộ mặc vào, lại nhặt giày của mình lên, chân tay rón rén đi ra
ngoài.
Được rồi, cô đã thoát thân. Sau khi lên taxi, không có
cảm giác nhẹ nhõm, ngược lại là sự khó chịu nặng trĩu. Anh tỉnh dậy liệu có nhớ không? Nhớ thì sao chứ? Dù sao họ đã đến cục diện ngày hôm nay,
còn không bằng không nhớ, chỉ coi như anh lại mơ một giấc mơ mà thôi.
Nhân vật nữ chính trong tình cảnh này sẽ lập tức mua vé máy bay đi nước ngoài, cô lại không thể làm như vậy, ngoan ngoãn về công ty đi làm.
Cổ phiếu đang hạ, điện thoại đang reo, vẫn phải họp. Buổi sáng bộ quần
áo tiện tay lấy ra, cũng không chú ý một chút, một bộ váy dài vải thun
màu bạc không hề thích hợp với đi làm, gấu tay áo rộng một tấc, luôn
chạm mắc vào đồ, mũi cô chảy mồ hôi, lại có một khoản lãi đến kỳ hạn,
phải hạch toán vào tài khoản ngân hàng. Thế chấp bất động sản đang tăng, không có cách nào, cô chỉ có thể dỡ tường đông đắp tường tây.
Giám đốc Thái gọi điện đến, nói cho cô một tin tốt. Hách Thúc giám đốc cũ
của ngân hàng Hoa Vũ ôm tiền bỏ chạy đến Malaisiya đã bị bắt. Cô vui
mừng mấy phút, đây là đồng phạm lớn nhất ép chết cha cô, lưới trời lồng
lộng, thưa mà khó lọt. Linh hồn cha ở trên trời đã có thể được an ủi.
Việc sau đó thì chẳng có gì đáng để vui cả, khoản tiền lớn mà ông ta
biển thủ của công ty hiện tại không rõ ràng. Thật ra cho dù có truy tìm
được về, thủ tục cũng rất phức tạp, nước xa cũng không cứu được lửa gần.
Đến buổi chiều, cô không trở nên thoải mái, mê mê man man không có tinh thần, có vẻ hơi bị cảm nắng, tối qua quả thật có thể nói là không
ngủ, công việc lại đều không thuận lợi. Cô xa xỉ cho mình một nửa ngày
nghỉ, về khách sạn ngủ bù.
Ngủ bù xong quả nhiên đỡ hơn nhiều, nhìn trời tối dần, đèn mới lên, cô ăn cơm tối ở nhà ăn khách sạn, về phòng
xem tivi. Đang là thời gian thời sự, trong lúc không lưu tâm, trên màn
hình xuất hiện hình bóng quen thuộc: "Chiều nay, dưới sự dẫn dắt của chủ tịch công ty Đông Cù Ngài Dịch Chí Duy, ủy viên chính phủ thị sát một
khu kỹ thuật cao mới thành lập của Đông Cù……"
Trong đoạn phim, Dịch Chí Duy vẫn tràn đầy phong độ, với một đoàn nhân viên và cấp dưới vây
quanh, nói chuyện vui vẻ với ủy viên, hoàn toàn vẫn là con cái giới quý
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!