Không hiểu vì sao anh càng trở nên tức giận, bạt vào mặt cô một cái, cô
bị đánh đến choáng váng, bên tai ù ù, trên mặt đau rát, cô ngã xuống
trên giường, đờ đẫn nhìn anh. Anh lại giống như con sư tử phẫn nộ, trong chốc lát lại lôi cô lên: "Cô còn giả vờ ngớ ngẩn với tôi! Còn đánh
trống lảng gì mà em gái cô, một mình cô chưa đủ sao? Cô một mũi tên
trúng hai đích, đắc ý lắm sao! Cô đừng có mà mơ tưởng với Truyền Đông,
cô là cái thá gì chứ! Cô chỉ là một thứ đồ chơi tôi nhất thời hứng thú
dùng tiền mua về, loại phụ nữ như cô, tôi thấy nhiều rồi, vì tiền, cái
gì cũng chịu đổi trác, vì tiền thủ đoạn nào cũng dùng, tôi không mắc lừa cô, cô liền đi quyến rũ Truyền Đông? Tôi cảnh cáo cô, tránh xa nó ra,
nếu không thì, cô cẩn thận chút! Cẩn thận cô và công ty cô đều không có
chỗ dung thân!"
Lời nói của anh giống như là từng viên từng
viên đạn bắn vào đầu cô. Cô khóc, hôm nay cô mới hiểu bản thân mình có
vị trí gì trong lòng anh, hóa ra cô và Chúc Giai Giai không có gì khác
biệt, chỉ vì điểm giống nhau giữa cô và Phồn Tố, anh bỏ tiền ra——
-mua cô về làm đồ chơi!
Cô đã không còn quan tâm đến nỗi đau xé ruột
xé gan, chỉ nấc nghẹn biện bạch: "Em không quen Dịch Truyền Đông, em làm sao mà dính dáng với cậu ấy chứ?"
Anh cười lạnh: "Cô còn muốn
lừa ai? Đợt này Truyền Đông như người mất hồn, tôi nói vì sao, hóa ra là con hồ ly tinh này đang tác quái! Không quen nó? Sao chỗ nó có ảnh của
cô? Nếu không phải là hôm nay tôi về nhà lật tìm thấy, cô còn định bảo
nó giấu tôi bao lâu hả?"
Cô khóc đến nỗi một câu cũng không nói nổi, chỉ che chỗ anh đánh, khóc "hu hu" nức nở. Oan ức như thế, trông
lòng lại chỉ nghĩ, hóa ra anh coi cô như vậy, hóa cho anh cho rằng cô là người như thế.
Anh nói: "Coi như cô tàn nhẫn! Cô cho rằng
khống chế Truyền Đông sẽ có thể tranh giành quyền lợi Đông Cù? Cô có xúi bẩy Truyền Đông tạo phản ở cuộc họp cổ đông, đuổi tôi đi không? Tôi nói cho cô biết, cô đừng có mà nằm mơ! Cô quả thật khiến tôi buồn nôn! Ngày ngày ngủ giường của tôi, lại đi quyến rũ em trai tôi, chỉ có loại đê
tiện như cô mới làm được thôi!"
Cô không thể nhẫn nhịn được, cuối cùng giơ tay tát anh một cái: "Đồ bỉ ổi!"
Anh điên tiết: "Cô dám đánh tôi?" bing một tiếng liền đẩy cô xuống
giường, hỗn loạn xé quần áo cô: "Tôi bỉ ổi hơn nữa cũng không bỉ ổi bằng cô!"
Cô sợ hãi vùng vẫy, nhưng không phải là đối thủ của anh,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!