Chương 32: Kẻ giết người ra tay tàn nhẫn với người gọi là “bác trai” 10 năm

Cô chấn động dựa vào vai anh, anh dường như thở phào, ôm cô, dỗ dành cô, giọng nói không rõ ràng: "Anh yêu em."

Anh bỗng nhiên tỉnh ngộ ra, tỉnh ngộ ra bản thân mình đang nói cái gì, nói với ai. Anh đẩy mạnh cô, sững sờ nhìn cô.

Cô cùng đờ đẫn nhìn anh, anh gượng cười, nói: "Anh thật sự say đến mức hồ đồ rồi! Anh đi tắm."

Cô không lên tiếng, anh rời đi. Trong lò vi sóng, mùi thơm của cơm phả

ra từng luông từng luồng, chuông kêu lên "ding" một tiếng, ánh sáng vàng vàng đó tắt đi, trong phòng bếp chỉ còn lại ánh đèn đỏ thậm đó, có

tiếng nước truyền đến từ trong phòng tắm, giống như mơ, là cô phảng phất mơ một giấc mơ, có lẽ anh nói lời say, nhưng—

-cô lập tức hỏi bản thân

mình, nếu lời anh nói là thật thì sao? Nhưng, cho dù lời anh nói là thật thì sao chứ, dáng vẻ họ bây giờ, quan hệ của họ bây giờ—

-thì sao chứ….

Nhưng sự đau khổ trong lòng, dần dần lên men, bi thương thổn thức lại

hơi chua xót. Anh không chịu nhận cũng tốt, cô đã gánh không nổi rồi,

nếu anh thật sự chịu nói ra một câu. Cô sẽ tan xương nát thịt, cô sẽ

thật sự như con thiêu thân lao mình vào lửa, cô không có dũng khí nghe

anh nói yêu cô. Nếu anh thật sự đã nói, sau này lại phủ nhận, cô sẽ vạn

kiếp không hồi phục được.

Cô đi làm, từ lúc nhập viện, công ty giao cho giám đốc Thái quản lý, ông tuổi tác đã cao, tinh thần làm việc

không tốt, nghe nói cô trở về, rất vui vẻ. Bà Lý thấy cô cũng vui mừng,

hỏi lên hỏi xuống, lại nói may mà không để lại sẹo. Công việc còn tồn

lại không nhiều, cô nhân thể giải quyết vài việc, cho đến tận lúc điện

thoại reo lên, cuộc điện thoại này không thông qua thư ký, thông thường

là người nhà gọi đến, cô không để ý, cầm lên nghe: "Phó Thánh Hâm."

Không có tiếng nói, cô sững lại một lát, lại "alo" một tiếng, vẫn không có tiếng gì. Lòng bàn tay cô chảy mồ hôi, không thể là Dịch Chí Duy,

lúc này anh đang làm việc, chắc chắn bận đến nỗi chỉ muốn có ba đầu sáu

tay, không có sức đâu mà chơi trò trốn tìm với cô; anh gọi điện đến cũng rất tự cao, thường do thư ký gọi xong rồi mới nghe. Cũng không thể là

người trong nhà, người trong nhà không làm phiền cô thế này. Ngoài những người đó ra, biết số điện thoại trực tiếp này có thể đếm được.

Hơi thở yếu ớt trông ống nghe có thể nghe thấy, cô sững sờ một lát, không chắc chắn lắm, chần chừ hỏi: "Là ….. anh?"

"Ừ."

Trong lòng cô rối loạn, chỉ nói: "Cảm ơn." Là cảm ơn anh chuyển phát

nhanh đồ của mình quay về. Họ hiểu nhau như thế, tất cả lời nói chỉ nói

một phần đều có thể lĩnh hội hết, dù gì qua lại mười mấy năm, thân thuộc đến mức giống như là đối với bản thân mình. Anh biết cô cảm ơn cái gì,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!