Cậu ta vừa cảm ơn, vừa nói: "Phiền cô giúp tôi ấn tầng 5." Cô đứng dậy
giúp cậu ta ấn, cậu ta lại cảm ơn, cô nói: "Không có gì, không cần khách sáo như thế." Nói xong cậu ta cũng cười, cậu ta rõ ràng là sinh viên
đến đây làm thêm hè, dáng vẻ hơi trẻ con, ăn mặc cũng rất tùy ý, áo sơ
mi thắt ca vát rất sạch sẽ, vừa nhìn đã biết là con nhà có gia giáo rất
tốt, trong lòng cô nghĩ, mặt quen như vậy, hình như đã gặp ở đâu rồi, cô chần chừ một lát, cuối cùng mỉm cười hỏi cậu ta: "Đông Cù cũng nhận
sinh viên làm thêm sao?"
Cậu ta đáp: "Có." Qua khe hở tập văn
kiện lén lút nhìn cô, vừa nhìn thấy cô đang nhìn thẳng mình, đỏ mặt lại
cúi đầu xuống. Trong lòng cô cảm thấy kỳ lạ, cô đi trên phố không phải
là không có ai quay đầu lại nhìn, nhưng cái cách cậu ta nhìn cô, vốn dĩ
không phải là kiểu nhìn ấy, mà dường như là muốn nghiên cứu cái đó, muốn xem cô có điểm gì đặc biệt. Cô hơi không thoải mái. May mà thang máy
rất nhanh liền đến tầng 5, cậu ta ôm tập văn kiện đi ra, cô tiếp tục
xuống tầng 1. Ra khỏi cửa thang máy, trong đại sảnh còn có một thang máy phía bên phải, mấy người đang đợi ở dó, vừa nghe thấy tiếng ding của
thang máy bên này, lần lượt nhìn lại, cô cũng không cảm thấy gì, chiếc
thang máy mới đi ban nãy, trên một bên tường đá có một tấm biển nhỏ
"Phòng chủ tịch chuyên dùng". Hòa ra là thang máy chuyên dùng của Dịch
Chí Duy, chẳng trách ai ai cũng nhìn chăm chú.
Cô trở nên lúng
túng, vội vàng xuyên qua đại sảnh đi ra ngoài. Trong lòng bỗng nhiên
hiểu ra, đó đã là thang máy chuyên dùng, nhân viên bình thường chắc chắn sẽ không tùy tiện đi, người thanh niên mà mình gặp lúc nãy đó, cũng
không phải là nhân viên bình thường của Đông Cù. Cô vừa nghĩ liền hiểu
ra. Dịch Truyền Đông đang thực tập ở Đông Cù. Cậu ta đi thang máy chuyên dùng của anh trai lên xuống là điều có thể, nghĩ đến vẻ mặt lúc nãy cậu ta dò xét cô, càng hiểu ra hơn: Cậu ta không hề là gặp cô ngẫu nhiên,
cậu ta là nghe nói bản thân cô đến, cố ý đi cùng một chuyến thang máy
với cô. Thành tựu tin tức của Đông Cù ai cũng biết, toàn bộ sử dụng mạng liên kết đường dài, làm gì còn cảnh có người ôm một tập tài liệu lớn
chạy đi chạy lại. Cậu ta dùng cái đó để cố ý che mặt, bởi vì cậu ta và
Dịch Chí Duy khá giống nhau, cho nên cô cảm thấy quen mặt.
Cô không biết được là may mắn hay là buồn cười, Dịch Truyền Đông trông không
giống người nghịch ngợm, làm như thế nhất định là hiếu kỳ đến cực điểm,
mới to gan chạy đến xem mặt cô, chắc hẳn trong lòng vẫn lo lắng anh trai tức giận. Người nhà họ Dịch, nhân viên Đông Cù thật ra đều hơi sợ Dịch
Chí Duy, cô biết, nhìn dáng vẻ anh trong công ty đều có thể biết được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!