Hôm ra viện Dịch Chí Duy đúng lúc phải gặp khách hàng lớn, liền cho thư
ký đến đón cô ra viện. Đợt này Hoàng Mẫn Kiệt luôn cùng đến bệnh viện
với Dịch Chí Duy, thân quen với cô hơn một chút, thái độ với cô cũng tốt hơn nhiều. Anh ta và lái xe cùng đến đưa cô về, lại nói: "Ngài Dịch nói có việc gì thì để lại tin nhắn ở phòng thư ký, hôm nay ngài ấy rất bận, có lẽ về hơi muộn."
Cô cảm ơn, tiễn họ về. Trong chung cư vẫn
rất gọn gàng. Cô đi vào phòng ngủ, lúc ấy mới phát hiện trên đầu giường
có thêm một khung tranh bạc, bên trong là ảnh chụp chung của cô và anh,
chụp ở vườn Diệu Tâm, trong sân nhỏ trắng và đen, anh ôm lấy vai cô từ
phía sau, hai khuôn mặt kề sát, hai người mỉm cười thật tươi, giống như
hoa mặt trời song song. Cô bất giác mỉm cười. Đặt khung ảnh xuống, trên
bàn có album ảnh, bên trong đều là ảnh họ chụp ở Nhật Bản. Những bức ảnh này đều là mới lấy về từ tiệm rửa ảnh sau khi cô bỏ đi, cô chưa từng
được xem, đứng ở đó lật từng tấm, chỉ cảm thấy thú vị, có rất nhiều ảnh
đều là anh ép cô chụp, anh hay thích chụp cô lúc xấu xí, có một bức cô
đang ăn kem bông, mặt toàn bông trắng, giống như ông già noel, vô cùng
buồn cười.
Những ngày tháng vui vẻ như thế, hồi ức đẹp đẽ như thế, chắc không chỉ một mình cô cảm thấy nhớ nhung, cảm thấy hạnh phúc chứ?
Buổi chiều cô không có việc, liền về nhà. Thánh Khi nói với cô: "Mẹ nói hôm nay chắc chắn chị sẽ về nhà, cho nên đặc biệt bảo nhà bếp làm thêm
mấy món!" Bà Phó bảo con bé nói như vậy, lại dường như hơi ngượng, ho
một tiếng chuyển chủ đề, nói: "Mầy ngày trước công bố kết quả thi liên
trường, Thánh Khi may mắn, không biết con bé đục nước béo cò thế nào,
vào được khoa Y đại học Đài Bắc."
Thánh Khi nói: "Mẹ! Người ta là thi đỗ, cái gì mà đục nước béo cò."
Thánh Hâm lại vui thay cho con bé, thấy khuôn mặt tươi rói của Thánh
Khi, ngay cả mắt cũng cười, bản thân mình chưa từng thấy Thánh Khi vui
như thế bao giờ, cười nói: "Thánh Khi không đơn giản đâu, đại học Đài
Bắc còn khó thi vào hơn rất nhiều trường nước ngoài, Thánh Khi học giỏi
hơn nhiều so với người chị gái này." Lại hỏi: "Thích cái gì làm quà thi
đỗ hả?"
Thánh Khi nói: "Chị mua cho em bao nhiêu đồ ở Nhật như vậy, em không cần thứ khác nữa."
Thánh Hâm sững lại một lát, quà đầu tiên cô mua ở Nhật đã quên ở cửa
hàng nhỏ đó, sau đó lại mua bù một chuỗi trân châu cho Thánh Khi, bất
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!