Cuối cùng họ đáp máy bay về Đài Bắc. Vừa lên máy bay liền gặp Giản Tử
Tuấn, anh và họ đi cùng một chuyến bay về. Cô hơi nghi ngờ có phải là
anh cố ý không, bởi vì rất dễ để tra được số chuyến bay họ đặt ở bàn
tiếp tân. Nhưng cố ý thì sao, tuy ở trên cùng một chiếc máy bay, anh
cũng không thể nói chuyện với cô. Dịch Chí Duy cũng nhìn thấy Giản Tử
Tuấn, họ vẫn chào hỏi thân thiết như cũ, hàn huyên mấy câu, rồi cũng tạm biệt. Cô tiện tay lấy một tờ báo xem, là báo "Tin Tức Đài Bắc", rời xa
thành phố này lâu như vậy, nhìn những hàng chữ quen thuộc hơi vất vả. Cô không ở thành phố này mười mấy ngày, nhưng Đài Bắc vẫn là Đài Bắc,
trong bản tin địa phương, hôn sự tang lễ gả vợ cưới chồng, sinh lão bệnh tử. Hải Tố vẫn đang kiện ở tòa án, đài truyền hình vẫn đang phát mấy bộ phim đau thương vô vị, sự cố giao thông tại đường Trung Sơn, bên ngoài
Song Thê một tòa nhà ở bị sụp…..
Kỳ nghỉ Nhật Bản giống như là
động phủ thần tiên, cô sống nhưng ngày tự tại không lo đến việc hồng
trần, nhưng bây giờ vừa lên máy bay, những chuyện vụn vặt cỏn con của
thành phố này, đập vào mặt, khói lửa nhân gian táp vào mặt. Cô lại trở
về rồi.
Ánh nắng của Đài Bắc và Tokyo thật sự cũng chẳng có gì
khác nhau mấy, lúc cô đi ra sân bay trong lòng nghĩ như vậy. Lái xe xách hành lý ở phía sau, cô và Dịch Chí Duy đều vẫn mặc quần áo đi nghỉ, hai người đều đeo kính đen che mặt, trông hơi buồn cười, vừa về đến Đài
Bắc, họ lại trở thành nhân vật của công chúng, ở sân bay ngày ngày mai
phục đầy phóng viên, anh nói: "Lên trang nhất một lần là đủ rồi."
Họ nhanh chóng qua cửa kiểm tra, cảm thấy hơi giống như trẻ con làm
việc xấu, cho nên cô rất vui, tuy Hoàng Mẫn Kiệt vẫn lạnh đạm như thế,
vừa lên xe liền nói chuyện công việc với Dịch Chí Diu, bỏ cô lại một
bên.
Cô tựa vào cửa sổ xe nhìn bên ngoài, tránh để Hoàng Mẫn
Kiệt nghi ngờ cô có ý nghe nội dung họ nói chuyện. Bên ngoài là đường
phố vô cùng quen thuộc, dòng xe như thoi đưa gào thét lướt qua, thành
phố quá đỗi quen thuộc, cô đã về rồi.
Anh đến thẳng công ty, xe đưa cô về, hành lý đều để cô dọn dẹp. Theo anh đã lâu, tuy bình thường
cũng mời người làm người dọn dẹp đến làm việc nhà, nhưng anh thích cô tự tay làm một số việc. Có lúc cũng hỏi cô: "Cái ca vát màu xanh đậm của
anh đâu?" Hoặc là: "Dầu gọi đầu hết rồi, em đi làm về nhớ mua một chai
về." Giống như là cặp vợ chồng bình thường nhất trên thế gian này. Cô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!