Buổi chiều ngày hôm sau, cô làm xong việc từ sớm rồi lái xe về nhà, xe
vẫn chưa đỗ vững ở cửa, Thánh Khi liền đi ra từ phòng khách: "Chị cả về
rồi!"
Thánh Hiền chạy ra, thấy mọi người đang đợi một mình cô,
cô hơi áy náy cười cười: "Chị mới tan ca." Liền gọi người làm cầm giúp
mấy túi giấy trên xe. Lúc này mẹ kế cũng đứng ở cửa, hơi mỉa mai nói:
"Đại tiểu thư về rồi sao?"
Cô cười một lát, vẻ mặt tự nhiên gọi một tiếng: "Dì." Lại nói: "Sinh nhật Thánh Hiền, tôi suýt quên mất, đợt này bận đến mức hồ đồ, cũng rất ít khi về nhà."
Vào nhà nói
chuyện, người làm cũng đem số đồ đạc đó vào, Thánh Hâm liền phân từng
thứ một: "Đây là của Thánh Hiền, đây là của Thánh Khi, cái này cho Thánh Hi, dì, cái này tặng dì."
Không khí tốt đẹp đó giữ đến lúc cô
về. Cô về rất muộn, Dịch Chí Duy cũng đã về, đang làm việc dưới ánh đèn
trong phòng sách. Cô thò đầu vào trong một lát, anh cũng không nhìn
thấy, do đó cô gõ cửa.
"Vào đi." Vẫn không chú ý, giống như là
giọng điệu trong phòng làm việc. Cô cố ý ho một tiếng, gọi: "Ngài Dịch." Anh thuận miệng đáp, bấy giờ mới phản ứng lại được, ngẩng đầu lên nhìn
cô cười: "Về rồi à?" Để tránh hiềm nghi, cô không tùy tiện vào phòng
sách này của anh, huống hồ bây giờ anh đang làm việc, cho nên chỉ đứng
ngoài cửa hỏi: "Buổi tối ăn gì, bây giờ đã đói chưa, có cần em làm cho
anh chút đồ ăn đêm không?"
"Không cần. Hôm nay anh rất nhiều
việc, em đừng đợi anh, ngủ trước đi." Anh lại cúi đầu xuống, trên bàn
bật một chiếc đèn tự quang, ánh sáng màu trắng chiếu vào khiến bóng của
anh săc nét nõ ràng, dường như khắc vào đáy máu trắng ấy.
Buổi
sáng tỉnh dậy, mới biết cả tối qua anh không ngủ. Đi vào phòng sách xem, máy tính vẫn bật, trên bàn lộn xộn xếp đầy giấy tờ, anh tựa vào ghế
nhắm mắt, không biết là ngủ hay nghỉ ngơi. Cô quay người đi vào bếp rót
một cốc sữa, anh quả nhiên chưa ngủ, thấy tiếng bước chân liền mở mắt
ra, chau chau mày: "Sữa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!