Dịch Chí Duy nói: "Em vội mở ra làm cái gì, chẳng lẽ em không cần kịp
thời gian sao?" Quay người đi liền mở tủ quần áo tìm ca vát và áo sơ mi
của anh, cô vội vàng giúp anh lấy cặp tài liệu, nhìn anh thắt xong ca
vát, lại lấy áo khoác cho anh mặc vào.
Nhân lúc cô giúp anh sửa ca vát, anh kề sát vao mặt cô nhìn nhìn, hỏi: "Sao thế?"
"Không sao." Cô chỉ lo giục anh: "Vẫn chưa đi đi, tất cả mọi người ở hội nghị đều đang đợi đấy!"
Nước mắt lại muốn chảy xuống, thật là kém cỏi, nhưng cô chính là không chịu được không khí này.
Anh hỏi: "Vậy sao em lại giống như giận dỗi thế."
Cô dùng tay đẩy anh: "Đi đi, anh muộn họp rồi. Chẳng lẽ để cấp dưới cười anh ngủ quên sao?"
Anh nhìn cô nghi hoặc, trên mặt anh rất ít khi xuất hiện biểu hiện đó.
Sự việc xưa nay đều nằm trong sự khống chế của anh, không có bất cứ việc gì là anh cảm thấy không thể lý giải được. Anh rõ ràng không thích sự
ngoại lệ này, nhưng anh thật sự không có thời gian nói tiếp với cô nữa,
vội vàng đi ra cửa.
Nghe thấy tiếng đóng cửa lạch cạch đó, cô
mới mệt mỏi ngồi xuống giường, chăn vẫn còn chút hơi ấm, cô dùng tay
vuốt ve, giống như vuốt một con mèo đang ngáy. Cô không thích dáng vẻ
bây giờ của bản thân mình, cô cũng vẫn còn rất nhiều việc công ty phải
làm, nhưng chính là không muốn động đậy, giống như thời học sinh, rõ
ràng biết rằng ngày mai phải thi, hôm nay lại vẫn muốn đọc tiểu thuyết,
có một sự hạnh phúc xa xỉ mà buông thả.
Cô nấn ná đến tận hơn
10h mới đi làm, vừa đi làm liền bận bù đầu. Đến hơn 12h mới rảnh được
chút, đã đói đến mức bụng lép kẹp. Ngủ dậy quá muộn, không ăn sáng. Đang muốn bảo Bà Lý gọi giúp một suất xơm, điện thoại lại reo lên, vừa cầm
lên nghe, lại là giọng nữ giới dịu dàng: "Xin chào cô Phó, đây là văn
phòng thư ký của Đông Cù, ngài Dịch muốn nói chuyện với cô."
Nghe thấy giọng nói của Dịch Chí Duy truyền ra từ ống nghe: "Thánh Hâm, trưa nay có hẹn không?"
"Không có."
"Vậy em hẹn anh ăn cơm trưa nhé." Đầy khẩu khí ông chủ lớn, cô cười
khúc khích, anh chính là độc tài như thế quen rồi, rõ ràng là anh tìm cô ăn cơm, lại muốn bảo cô hẹn anh. "Cười cái gì?" Anh không hài lòng,
"Người khác phải hẹn trước với phòng thư ký 4 tuần, còn chưa chắc đã hẹn được đâu đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!