Dịch Chí Duy khoác tay cô đi về phía Giản Tử Tuấn, Giản Tử Tuấn từ rất xa đã mỉm cười: "Chào buổi sáng, anh Dịch."
"Chào, anh Giản."
Hai người đều rất khách sáo. Tuy đối đầu gay gắt tranh giành quyết
liệt, nhưng vẫn cứ vô cùng niềm nở. Dịch Chí Duy nói: "Ít khi thấy anh
đến chơi, hôm nay sao lại có hứng đến đánh vài ván thế."
"Gần đây phổi có chút vấn đề, bác sỹ dặn dò tôi phải hít thở nhiều không khí trong lành, cho nên liền đến."
Hai người nhìn nhau cười, Dịch Chí Duy nói: "Lời của mấy bác sỹ đó, một câu cũng không được nghe. Không phải là bảo anh kiêng thuốc rượu, thì
bảo anh ít thức đêm, toàn đưa ra mấy kiến nghị không thể."
Giản Tử Tuấn nhẫn nhịn đến lúc đó, cuối cùng vẫn không kiềm được, nhìn về
phía Phó Thánh Hâm, cô cười xinh đẹp, yểu điệu dịu dàng dựa vào bên cạnh Dịch Chí Duy. Dịch Chí Duy liền nói: "Nghe nói hai người có quan hệ đã
nhiều đời, vậy không cần tôi giới thiệu nữa."
Phó Thánh Hâm đưa tay ra: "Anh Giản, rất vui được gặp anh." Ngay cả bản thân cô cũng ngạc nhiên, không ngờ có thể nói ra câu đó một cách bình tĩnh như vậy ung
dung như vậy.
Còn Giản Tử Tuấn cũng thong dong như thế, nói: "Cô Phó, tôi cũng rất vui."
Quay người đi về phòng ăn, Phó Thánh Hâm mới thở dài một tiếng.
"Đừng thở dài, hôm nay có thể cho em 95 điểm, biểu hiện tương đối tốt." Dường như khẩu vị của anh rất tốt, ăn sáng cũng ăn rất ngon miệng, "Mấy ngày không gặp, em không thụt lùi, ngược lại có tiến bộ."
Cô cười một lát: "Là anh dạy tốt, nên cảm ơn anh."
"Thật sao?" Dừng dao nĩa lại liếc cô một cái, "Nếu có thành ý tối nay đi ăn cơm với anh."
Cô không kiềm được hỏi: "Vậy nữ luật sư của anh thì sao?"
Anh cẩn thận nhìn cô một cái, sau đó than một hơi thật dài: "Bây giờ
anh thật sự tin rồi——trên thế giới này người phụ nữ không ăn cơm có lẽ
có thật, nhưng người phụ nữ không ăn dấm chua tuyệt đối không có."
Cô bị anh trêu cho cười: "Anh dựa vào cái gì mà nói em ghen?"
Anh nhún nhún vai, không đồng tình: "Hai lần em nhắc đến bạn gái mới của anh rồi, vậy là ý gì chứ?"
"Hôm nay công ty phải mở cuộc họp hội đồng quản trị, anh đừng quên đến tham dự."
"Cái mánh khóe đó, để lại mà chơi đùa với người khác, em là do anh dạy, đừng mơ tưởng dùng chiêu đó để đối phó với anh."
Nghe thấy sự không vui vẻ trong lời nói của anh, cô lại to gan không sợ chết sờ đầu cọp: "Vậy anh muốn em trả lời thế nào mới hài lòng hả, anh
Dịch?"
Anh cười lớn, búng mặt cô một lát: "Cái miệng này được
khai phá một chút, sẽ là cao thủ đàm phám. Anh bắt đầu nhớ những ngày
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!