Sỉ nhục đến người cha đã mất, Phó Thánh Hâm liền không nhẫn nhịn được
nữa: "Bà Phó, mong bà nói chuyện hãy suy xét đến hậu quả. Tôi sa thải
nhân viên là công việc yêu cầu, người có ích tôi sẽ không sa thải. Những người bị sa thải lần này tôi cũng trả phí tổn thôi việc theo pháp luật. Nếu bà không hài lòng, có thể kiện tôi lên tòa án lao động. Bà lấy thân phận gì mà gân hấn với tôi ở đây?"
Bà Phó bị cô làm cho nghẹn
không nói ra lời, dứt khoát liền làm ầm lên: "Tôi có là cái gì chứ, ngay cả bụi dưới chân cô cũng không bằng! Bây giờ công ty do cô làm chủ, mấy mẹ con tôi đều ăn cơm dưới tay cô, chỉ có tôi không biết cân nhắc, còn
muốn cô nể mặt, cô không đuổi cái bà già này ra ngoài, đã là độ lượng
rồi!" Vừa nói, vừa khóc: "Ông ơi! Ông bỏ mẹ con tôi ra đi, bây giờ chúng tôi ngay cả chỗ để dừng chân cũng không có…."
Phó Thánh Hâm phiền muộn, hơi la lên: "Bà im đi!"
Lần này đã triệt để làm bà Phó tức tối: "Cô bảo tôi im đi? Cô là cái
thá gì chứ! Dù gì tôi vẫn là vợ của cha cô, cô dựa vào cái gì mà bảo tôi im miệng, tôi khóc cha cô cô lại bảo tôi im miệng? Tôi biết ý của cô,
dù gì cô sẽ gả vào nhà tốt, chết đói mấy mẹ con tôi là tốt nhất!"
Phó Thánh Hâm vô cùng tức giận, ngược lại liền cười ——–Đây cũng là do
Dịch Chí Duy ép mà ra, càng tức giận anh càng ép cô cười. Cô cười cười,
liền nói: "Bà Phó, cũng coi như bà vẫn biết quan hệ lợi hại. Tuy bà là
vợ của cha tôi, nhưng cha tôi đã qua đời, trên di chúc rất rõ ràng, để
lại cho tôi khoản lớn bất động sản và tiền mặt. Về tình người về pháp
luật tôi đều không có nghĩa vụ nuôi bà, công ty và căn nhà này đều dưới
tên tôi, tôi cho bà ở đây, chỉ là nể mặt người cha đã mất. Bà đừng cho
rằng tôi có nghĩa vụ coi bà là ai, kệ cho bà đến can thiệp sách lược của tôi về việc công ty."
Nói một loạt khiến bà Phó nghe đến đờ
đẫn, Phó Thánh Hâm chầm chậm nói: "Nếu bà an thân an phận, tôi cũng sẽ
nể mặt bà, không đuổi bà ra khỏi cửa. Nếu bà tiếp tục gây chuyện bám lấy tôi như thế này nữa, đừng trách tôi ngay cả chỗ dung thân cũng không
cho bà!"
Không đợi bà Phó nói thêm gì nữa, quay người liền về phòng mình.
Đóng cửa lại, bây giờ mới bắt đầu phiền muộn. Đờ đẫn ngồi ở đó rất lâu, cũng lười không động đậy. Cuối cùng vẫn không nhẫn nhịn được, gọi điện
cho Dịch Chí Duy. Chuông reo rất lâu cũng không có người nghe máy, cô
cho rằng anh để quên điện thoại trên xe, đang định tắt đi, lại được nhấc máy.
"Là em."
Anh cười: "Nói là về nhà cơ mà, sao lại gọi điện cho anh? Không phải là nhớ anh chứ." Cô phì cười: "Ai nhớ anh
chứ! Ở bên cạnh anh toàn mắng em ngốc, nói em đến mức tồi tệ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!