Hà Vĩnh Cơ chỉ anh cười: "Đã là bạn bè lâu năm rồi, còn lừa tôi sao? Xưa nay cậu đem theo bạn gái đều bỏ lại người ta, để người ta ở một bên làm người xem, hôm nay tự mình làm huấn luyện viên, vị Phó tiểu thư này
cũng đủ ngoại lệ rồi, còn nói chỉ là bạn bè bình thường?" Vừa thấy Dịch
Chí Duy căng mặt ra, bỗng nhiên hiểu ra, bản thân mình nói như vậy,
không phải là bới móc nợ cũ với Dịch Chí Duy sao? Chẳng trách anh ta
không vui, vị Phó tiểu thư này nghe thấy, khó tránh khỏi ghen tuông giận dỗi, bản thân mình thật là hồ đồ. Nghĩ lại một lát, Dịch Chí Duy căng
thẳng đến mức này, có thể thấy vị trí của Phó Thánh Hâm trong lòng anh
ta không bình thường, lập tức cười nói: "Cô Phó, đừng nghĩ nhiều, tôi
đùa Dịch Chí Duy đó, con người cậu ấy xưa nay rất chung tình, chắc cô
cũng biết."
Đợi anh ta rời đi, Dịch Chí Duy liền cười nói với
Thánh Hâm: "Bây giờ nếu cô tìm anh ta vay tiền, tôi đánh cược anh ta
nhất định chịu cho cô vay." Cô biết tuy anh nói đùa, nhưng là sự thật,
trong lòng càng khó chịu hơn, quay mặt đi dùng gậy đánh gôn chọc chọc
mặt cỏ. Anh biết cô không thích nói chuyện với anh, nhưng lại lại cứ
thích trêu cô: "Sao thế, câm rồi à?"
Anh ta là đại ân nhân của cô và Hoa Vũ, cô không thể đắc tội: "Không sao."
"Vậy sao lại giống như là tức giận thế?" Anh đưa ngón trỏ ra nâng mặt
cô lên: "Bài học đầu tiên cô phải học chính là mỉm cười. Bất cứ trong
tình huống nào, trước mặt bất cứ ai, cô đều phải cười, cười thật tươi,
cho dù cô hận đối phương đến chết, cô cũng phải cười và nói chuyện với
anh ta. Đợi đến lúc anh ta cho rằng cô vô hại, rồi đâm cho anh ta một
nhát cũng chưa muộn."
Cô hít một hơi thật sâu, cười xinh đẹp
với anh. Anh nói đúng, trên thế giới này, những thứ cô phải học quá
nhiều, cô sẽ học thật tốt, học thật chăm chỉ. Anh véo má cô nhè nhẹ
trong khi cô đang cười tươi như hoa mùa xuân đang nở: "Khổng Tử đã dạy
rồi, trẻ con có thể dạy được, tôi sẽ dạy bảo cô thật tốt."
Cửa
ải khó khăn trước mắt coi như là tạm thời qua được, nhưng cô không hề
thấy nhẹ nhõm hơn bao nhiêu. Ở bên cạnh Dịch Chí Duy là một việc quá vất vả, suy nghĩ của anh khó có thể đoán được, thay đổi quá nhanh, chuyển
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!