Chương 6: Cậu Thích Hắn?

Triệu Giản đỡ Cố Trường Đình đi xuống lầu, lúc ở trong thang máy Cố Trường Đình đã có vẻ hơi mê man, so với vừa rồi còn nghiêm trọng hơn. Có thể nhìn ra, trước đó Cố Trường Đình đều là miễn cưỡng chính mình giữ vững tinh thần.

Triệu Giản ôm cậu nói: "Cố tiên sinh, có tôi ở đây, nếu cậu cảm thấy không ổn thì cứ ngủ đi, không sao đâu."

Cố Trường Đình lắc đầu, tuy rằng không muốn cứ như vậy ngất đi, nhưng trong đầu lại một mảnh hỗn độn, lắc đầu một cái, vậy mà thật sự ngủ thiếp đi.

Triệu Giản dứt khoát ôm người ngang lên, còn không quên đem áo khoác đắp trên người Cố Trường Đình, còn che luôn mặt cậu.

Lúc đi là Cố Trường Đình lái xe chở Triệu Giản đến. Bây giờ Triệu Giản vội vàng ôm Cố Trường Đình xuống hầm để xe, sờ vào trong túi quần cậu, quả nhiên là chìa khóa xe ở đó. Hắn động tác nhanh nhẹn, đem Cố Trường Đình đặt ở ghế sau, để cậu nằm thoải mái, lúc này mình mới chạy đến vị trí lái xe.

Xe phóng đi rất nhanh, rất êm.

Nếu Cố Trường Đình lúc này tỉnh dậy chắc chắn sẽ bị doạ nhảy dựng, dù sao Triệu Giản, một người đến từ nông thôn, đến máy kéo cũng chưa từng nhìn thấy, lúc này lại đang lái xe.

Nhưng mà Triệu Giản lái xe rất trôi chảy, rất thuần thục. Đáng tiếc Cố Trường Đình đã hôn mê, không thể nhìn thấy cảnh này.

Triệu Giản nhanh chóng lái xe trở về biệt thự của Cố Trường Đình.

Lúc Triệu Giản lái xe vào tiểu khu, bảo vệ chỉ liếc mắt nhìn một cái, thấy là xe của Cố Trường Đình liền mở cửa cho hắn lái vào, Triệu Giản vội vàng đậu xe, sau đó bế Cố Trường Đình đi vào phòng ngủ trong nhà.

Cố Trường Đình chỉ là trúng thuốc mê mà thôi, cũng may không có thứ khác, chỉ cần ngủ một giấc, dược hiệu qua đi là tốt.

Triệu Giản vươn tay sờ mặt Cố Trường Đình, thấy cậu lần này ngủ yên ổn, mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nghĩ đến cha Cố Trường Đình cha cùng vị mẹ nhỏ kia, trên mặt Triệu Giản lại lộ ra thần sắc hung hãn.

Triệu Giản không biết đang suy nghĩ gì, sắc mặt càng ngày càng âm trầm.

Cố Trường Đình ở trên giường trở mình, nhấp môi không biết đang nói mơ cái gì.

Triệu Giản cúi người xuống, đang muốn cẩn thận lắng nghe, nhưng khi vừa cúi đầu xuống, lại thấy từ cổ áo Cố Trường Đình lộ ra thứ gì đó.

Triệu Giản vươn tay khều, Cố Trường Đình trên cổ có một sợi dây nhỏ, có xâu một cái gì đó, luôn đeo bên người, hóa ra là một chiếc nhẫn nhỏ.

Chiếc nhẫn nhỏ rất đơn sơ, được vặn bằng dây kẽm, xem ra là đồ thủ công, cũng không được đẹp gì, bên ngoài đã loang lỗ, lớp mạ đều đã rơi, tuổi đời hẳn là không ngắn lắm.

Chiếc nhẫn quá nhỏ, đeo ngón út cũng không được, dường như nó được đặc biệt làm cho trẻ em, có lẽ vì vậy, Cố Trường Đình mới xâu chiếc nhẫn nhỏ lại đeo vào cổ mình.

Dây của chiếc nhẫn được xoắn không đồng đều, có gờ và góc, Cố Trường Đình đeo trên cổ khó tránh khỏi bị cọ xát, chỗ cổ áo bị hắn mở ra có vài vết đỏ, là bị chiếc nhẫn cọ xát ra.

Lúc Triệu Giản nhìn thấy chiếc nhẫn nhỏ này, cả người đều sững sờ, xem xét thật lâu, vẻ mặt u ám của hắn mới có chút thả lỏng, sau đó cười thầm.

Triệu Giản cúi đầu, động tác cực kỳ chậm rãi, vậy mà nhẹ nhàng hôn lên chiếc nhẫn nhỏ. Nếu Cố Trường Đình lúc này tỉnh lại, chỉ sợ sẽ bị động tác thành kính của hắn làm cho đỏ mặt, tim run.

Triệu Giản hôn lên chiếc nhẫn nhỏ, sau đó cúi đầu hôn nhẹ lên chỗ đỏ trên cổ Cố Trường Đình.

Cố Trường Đình lại lẩm bẩm, không biết chuyện gì xảy ra.

***********

Bên kia sau khi Triệu Giản cùng Cố Trường Đình rời đi, Phó Tranh cũng mang theo thư ký và vệ sĩ đi, chỉ còn lại Cố tiên sinh đang vô cùng tức giận, cùng Đào Yến Cần và bác hai của cô ta.

Đối mặt với vị đại Phật Phó Tranh này, Cố tiên sinh cũng không dám nói gì, bất quá khi người vừa đi, lửa giận của Cố tiên sinh liền bùng phát.

Trên tay ông ta không có gì để đập, vì vậy dứt khoát đem điện thoại di động của mình ném xuống đất, "chát" một tiếng, nháy mắt nó đã vỡ tan tành.

Đào Yến Cần hô lên một tiếng: "Tiên sinh, ngài đừng tức giận."

"Đừng tức giận?!" Cố tiên sinh hét lên, "Tên Phó Tranh này, khinh người quá đáng, ỷ mình có tiền có thế liền không coi ai ra gì. Chuyện của Cố gia ta, hắn thì tính là cái gì? "

Đào Yến Cần nũng nịu thêm dầu vào lửa: "Tiên sinh nói phải, thế nhưng mà ... Ai, cũng không cái tên nhà quê kia đã giúp Phó tiên sinh cái gì, lần này làm sao bây giờ? Bởi vậy em nói, Cố Trường Đình càng ngày càng không để tiên sinh vào mắt. "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!