Đào Kỳ hôm nay hai mươi tuổi, đã ở trong vòng giải trí sinh hoạt hai năm, mặc dù không giống người khác trở thành đại hồng bài, nhưng cũng coi như có chút danh tiếng, fan hâm mộ số lượng không ít, đi ra ngoài nhất định phải mang kính râm và khẩu trang mới được.
Đào Kỳ trước đó đúng là không có thiên phú diễn xuất, nhưng cậu vẫn rất cố gắng, trong vòng hai năm kỹ thuật diễn xuất của Đào Kỳ có tiến bộ rất lớn.
Bởi vì làm người khiêm tốn, dáng dấp thanh thú, diễn xuất không tệ cho nên Đào Kỳ ở trong cái vòng này được đánh giá không thấp.
Đào Kỳ gần đây có chút bận bịu, dù sao sau khi nhận phim liền phải đi theo đoàn làm phim đến khắp nơi trên thế giới, thời gian nghỉ ngơi không có bao nhiêu, thỉnh thoảng cũng được nghỉ mấy ngày, nhưng phần lớn thời gian là ngày đem không phân biệt làm việc liên tục.
Đào Kỳ bận rộn cho nên không có cách nào ở bên cạnh Lê Thịnh Uyên. Lê Thịnh Uyên cũng phải làm ăn, không thể mỗi ngày chạy tới tham ban, mà tham ban thì cũng cần một lý do, không thể để đám phóng viên bên ngoài phát hiện, khẳng định sẽ ăn không nói có. Đào Kỳ không muốn để Lê Thịnh Uyên phải phiền não.
Gần đây Đào Kỳ tương đối có thời gian, đoàn làm phim tiến độ rất nhanh, phần diễn của cậu cũng không vội, có thể nghỉ ngơi hai ngày.
Bộ phim này là do người đại diện đặc biệt vì hắn tranh giành, mặc dù không phải là nhân vật chính, nhưng lại phi thường thích hợp với Đào Kỳ, chủ yếu là rất dễ lấy được lòng của người em, nói trắng ra chính là năm phụ si tình, cuối cùng chết đi, kiểu nhân vật như vậy luôn có thể kiếm một chút nước mắt của người hâm mộ.
Lúc này, Tống Hữu Trình đã dần dần chuyển về sau màn, ngẫu nhiên vẫn sẽ nhận phim, nhưng chỉ là khách mời mà thôi. Tống Hữu Trình đến đoàn làm phim diễn một cảnh trong vòng một tuần, phần diễn thực sự không nhiều, nhưng không ngờ CP Tống Hữu Trình và Đào Kỳ cứ như vậy nổ ra.
Phim vẫn chưa hơ khô thẻ tre (đóng máy), nhưng đoàn làm phim vì để tuyên truyền nên đã đặc biệt quay rất nhiều cảnh hậu trường rồi tung ra. Tống Hữu Trình cùng Đào Kỳ quan hệ không tệ, dù sao cũng có quen biết với nhau cho nên thời điểm ở trong đoàn làm phim sẽ thỉnh thoảng cùng nhau ăn cơm. Có một đêm, Tống Hữu Trình thuận tiện lái xe đưa Đào Kỳ về nhà. Đào Kỳ mặc dù đã hai mươi nhưng vẫn chưa có bằng lái xe. Đoàn phim ở vùng ngoại thành, Tống Hữu Trình muốn về nhà nên thuận tiện chở Đào Kỳ theo.
Cứ như vậy, một số người bắt đầu chèo thuyền CP Tống Hữu Trình và Đào Kỳ, còn nói cái gì mà kỳ thật Tống Hữu Trình cùng Đào Kỳ ở bên ngoài cũng có kết giao, còn ở trên mạng đào ra một đống chứng cứ.
Lê Thịnh Uyên bởi vì Đào Kỳ cho nên cũng bắt đầu đầu tư một vài bộ phim truyền hình điện ảnh. Tống Hữu Trình vì đã chuyển ra phía sau màn ảnh cho nên chuyện hợp tác với Lê Thịnh Uyên là không thể tránh được.
Đào Kỳ cứ khi nào có thời gian liền quấn lấy Lê Thịnh Uyên cho nên lúc Lê Thịnh Uyên bàn chuyện hợp tác cũng mang Đào Kỳ theo, bởi vậy Đào Kỳ cùng Tống Hữu Trình cũng hay chạm mặt. Tống Hữu Trình đương nhiên cũng mang theo Trâu Tung, nhưng không biết ảnh chụp như thế nào lại chỉ có Đào Kỳ cùng Tống Hữu Trình, Lê Thịnh Uyên cùng Trâu Tung không hề xuất hiện.
Đây đối với CP thật sự là buff 100% sức mạnh, phim mới còn chưa ra, tiếng tăm đã bùng nổ. Đoàn làm phim cũng muốn tăng nhân khí, vì thế liền dứt khoát cắt cảnh hậu trường, thả ra càng nhiều phân đoạn Tống Hữu Trình tiếp xúc cùng Đào Kỳ.
Đào Kỳ không hề chú ý đến chuyện này, dù sao cậu cùng Tống Hữu Trình cũng chỉ là bạn bè, Tống đại ca rất chiếu cố cậu, không hề có cảm giác nào khác.
Lê Thịnh Uyên nghe Đào Kỳ nói muốn nghỉ ngơi hai ngày, liền vội thay đổi lịch trình của mình, Đào Kỳ còn chưa về nhà thì hắn đã ở trong nhà chờ rồi.
Mặc dù Lê Thịnh Uyên nhìn đặc biệt có giáo dưỡng, lại có chút lạnh nhạt xa cách, nhưng kỳ thật tính chiếm hữu của hắn rất lớn, nhất là đối với Đào Kỳ.
Hắn bình thường tỏ vẻ không quá chú ý đến chuyện trong ngành giải trí, nhưng thật ra lại âm thầm đọc hết tất cả những tin tức liên quan tới Đào Kỳ. Đương nhiên, chuyện CP gần đây của Đào Kỳ cùng Tống Hữu Trình, Lê Thịnh Uyên cũng biết.
Tống Hữu Trình đã có người yêu, nhưng Lê Thịnh Uyên nhìn thấy thì vẫn có chút ghen tuông. Đoàn làm phim cắt video là vì cố ý tạo CP, cho nên rất nhiều đoạn bị cắt ghép lung tung, hai người đi sát qua vai nhau, vậy mà cắt thành hôn nhau, hơn nữa còn kèm thêm nhạc nền.
Lê Thịnh Uyên xem xong thì đen mặt. Nhưng khi nghe người hầu thông báo thiếu gia trở về thì liền nhanh chóng tắt video trên điện thoại đi, sau đó mỉm cười ra ngoài đón Đào Kỳ.
"Ba ba!"
Đào Kỳ đã mấy ngày không được gặp Lê Thịnh Uyên, nhìn thấy người liền lập tức chạy qua, nhảy lên ôm cổ hắn, treo trên người Lê Thịnh Uyên giống như con lười.
Lê Thịnh Uyên sợ cậu té, vội đưa tay ôm lấy cậu: "Tiểu Đào có mệt không?"
Đào Kỳ nói : "Vẫn tốt, ba ba về sớm vậy, em cho là người ban đêm mới về."
"Đương nhiên là phải tranh thủ thời gian trở về với Tiểu Đào rồi." Lê Thịnh Uyên nói : "Mấy ngày không gặp, Tiểu Đào có nhớ ba không?"
Đào Kỳ bị hắn hỏi thì rất ngượng ngùng nhưng nói thật là cậu vô cùng nhớ. Đào Kỳ nghĩ chỉ muốn ở bên cạnh Lê Thịnh Uyên, tốt nhất là Lê Thịnh Uyên đi tới chỗ nào thì cậu cũng đi tới chỗ đó. Nhưng Đào Kỳ lại không muốn làm gánh nặng cho hắn, cũng không muốn Lê Thịnh Uyên cứ xem cậu là con nít, cho nên mới cố gắng diễn xuất, muốn có sự nghiệp riêng của mình, có thể làm cho ba ba ngạc nhiên.
Đào Kỳ nghe hắn hỏi thì dứt khoát không nói gì, chỉ ôm lấy Lê Thịnh Uyên rồi hôn lên môi hắn.
Lê Thịnh Uyên thấy Đào Kỳ chủ động thư thế, không nhịn được cười cười, một bên hôn cậu một bên ôm cậu đi lên lầu, tiến vào phòng ngủ.
Đào Kỳ bị hôn đến sắc mặt đỏ bừng, thấy Lê Thịnh Uyên muốn ôm cậu lên giường, liền vội nói : "Em... Em muốn đi tắm rửa."
Lê Thịnh Uyên nghe xong nói : "Được, ba ba sẽ giúp Tiểu Đào tắm thật sạch sẽ."
Đào Kỳ từ đoàn làm phim gấp gáp trở về, cảm giác thân mình toàn là bụi bặm, lúc đầu định tắm cho thật thơm rồi cùng Lê Thịnh Uyên thân mật, ai ngờ Lê Thịnh Uyên lại muốn cùng cậu tắm rửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!