Nhiếp Hình đang ghen tị, Phó Tranh lại còn gửi ảnh cho y, trong ảnh Phó Tranh mỗi tay ôm một tiểu bảo bảo. Lúc này Nhiếp Hình càng ghen tức, hầm hừ thiếu chút ném điện thoại xuống đất, còn mỗi tay ôm một đứa, đây không phải là trái ôm phải ấp sao?
Nhiếp Hình tức giận nhìn Phó Tranh cười ôn nhu, cuối cùng quyết định lái xe về một mình, để Phó Tranh khỏi về luôn.
Lúc Nhiếp Hình lái xe trở về, Phó Tiểu Y đang ở trong biệt thự chuẩn bị cơm trưa, vô cùng phong phú. Nhiếp Hình tiến vào, Phó Tiểu Y liền chạy tới : "Nhiếp đại ca, anh hai em tìm anh đấy, sao anh không mở máy a."
Nhiếp Hình vừa rồi chạy đi, sau lại có chút chột dạ, cho nên liền tắt điện thoại đi.
Nhiếp Hình nói : "A, điện thoại hết pin."
Phó Tiểu Y nói : "Nhanh nhanh rửa tay, cơm trưa đều xong rồi, các anh chậm quá."
Nhiếp Hình nói : "Có thể không chậm sao? Anh em ở trong nhà người ta vui quên trời quên đất."
Phó Tiểu Y nghe y nói, nhịn không được bật cười.
Nhiếp Hình bị cô cười thì mặt đỏ chót, lúc này mới phát giác lời nói của mình có bao nhiêu chua. Y vội vàng chạy đến toilet rửa tay, tiện thể rửa cả mặt.
Lúc Phó Tranh từ Đường Gia đi ra thì không tìm được Nhiếp Hình. Nhiếp Hình còn lái xe đi, khiến Phó Tranh phi thường bất đắc dĩ. Phó Tranh đành phải gọi điện thoại cho tài xế của mình đến, ở trước cổng lớn Đường Gia đứng nửa ngày, lúc này mới được lái xe đón về.
Rất nhiều người đều nghe nói Đường Gia đại thiếu có hai vị tiểu công tử, vô cùng đáng yêu, thế nhưng Cố Trường Đình lại không bị thất sủng, vẫn ở Đường Gia vô cùng êm đẹp.
Những người khi trước châm chọc chế giễu còn chưa đợi được, ngược lại tiệc trăm ngày của hai vị tiểu thiếu gia Đường Gia lại sắp đến, Đường Bỉnh Kiến phát một đống thiệp mời, phàm là người có mặt mũi đều được mời tới.
Tống Hữu Trình cùng Trâu Tung nhận được thiệp mời, đương nhiên sẽ tới. Đào Kỳ cùng Lê Thịnh Uyên vẫn chưa rời đi, đến lúc đó cũng sẽ tham gia.
Phó Tranh tiên sinh tự nhiên cũng nhận được thiệp mời, dù sao cũng là đối tác của Cố Trường Đình, mà Nhiếp Hình lại không có. Nhiếp Gia cùng Đường Gia đối địch, y khẳng định không có thiệp mời.
Nhiếp Hình không có thiệp mời, Phó Tranh lại nói nhất định sẽ đi, làm Nhiếp Hình tức chết, không có thiệp mời y cũng không thể mặt dày mày dạn tới, da mặt của y không dày như Đường Hoài Giản đâu.
Nhiếp Hình trái nghĩ phải nghĩ, lại không nghĩ ra biện pháp gì, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi. Cho dù làm tài xế cho Phó Tranh thì cũng chỉ có thể ở bãi đỗ xe, đến lúc đó căn bản là không vào được đại sảnh.
Nhiếp Hình bên này rầu rĩ, người của Đường gia bên kia lại bận rộn chuẩn bị tiệc trăm ngày.
Tên của hai tiểu bảo bảo đã sớm được quyết định, Cố Trường Đình không biết đặt tên, Đường Hoài Giản ngược lại có nghĩ mấy cái, nhưng Triệu Tức Thu đều cảm thấy không tốt, thế là sau cùng tren vẫn là do Đường Bỉnh Kiến đặt.
Anh trai gọi là Đường Cửu Sùng, em trai gọi Đường Cửu Bạch.
Lúc hai tiểu gia hỏa ra đời là một lớn một nhỏ, chênh lệch nhau rất nhiều, nhưng về sau đều được nuôi trắng trắng mập mập, em trai cũng không thiếu máu, chẳng qua do thiên tính cho nên dáng dấp vẫn không lớn bằng anh trai.
Hai cái tiểu gia hỏa một khi lớn giọng khóc, đều là mười phần lực lượng, đem Đường Hoài Giản đau muốn nổ đầu. Tất cả mọi người ở Đường Gia đều bị hai tiểu ác ma làm xoay quanh, căn bản chưa từng yên tĩnh.
Chẳng qua cho dù có giày vò hơn nữa nhưng với khuôn mặt thiên sứ của hai tiểu bảo bảo, từ trên xuống dưới nhà họ Đường đều vui vẻ chịu đựng, ngay cả người cũng đều cảm thấy hai tiểu thiếu gia đáng yêu không chịu được.
Đường Hoài Giản mệt mỏi cả ngày, vừa thay tã cho tiểu nhi tử xong thì đi tắm rửa. Hắn vừa tắm xong đi ra thì lại không thấy Cố Trường Đình, nhất định là đi tìm các con, tuyệt đối không ở chỗ khác.
Quả nhiên, Đường Hoài Giản đến căn phòng bên cạnh quả nhiên nhìn thấy Cố Trường Đình đang cùng hai đứa nhóc chơi, hai tiểu phôi đản hiện tại không khóc không nháo, ngược lại cười khanh khách, nhìn siêu cấp đáng yêu.
Đường Hoài Giản đi qua nói : "Vợ, muộn rồi, nhanh để hai đứa ngủ đi."
Cố Trường Đình nhìn lên, mới tám giờ, thời gian còn sớm a.
Chẳng qua tám giờ mà nói đối với tiểu hài tử cũng là muộn rồi. Cố Trường Đình nói : "Em đang dỗ này, nhưng hình như hai đứa rất có tinh thần a."
Đường Hoài Giản muốn phun tào, tinh thần này là muốn làm hắn đau đầu đây mà.
Đường Hoài Giản nói : "Vợ, gọi mẹ anh đến dỗ bọn nó ngủ đi."
Cố Trường Đình hồ nghi nhìn hắn một cái, Đường Hoài Giản ủy khuất ôm lấy eo cậu, nam nhân đại trượng phu lại cứ thích giả vờ đáng thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!