Nhiếp Hình bị Phó Tranh cắn vành tai thì vô cùng ngượng ngùng, toàn thân giật mình thiếu chút mềm nhũn. Y lập tức phất tay đẩy Phó Tranh ra, đoán chừng là do quá bối rối cho nên cái vung tay này liền "Ba" một tiếng đánh vào mặt Phó Tranh, vô cùng vang dội.
Cũng may phim đang đến đoạn nam nữ chính sinh ly tử biệt, nhạc nền đặc biệt lớn cho nên cái tát này chỉ có Cố Trường Đình cùng Đường Hoài Giản gần đó có thể nghe được, những người khác căn bản không nghe thấy cho nên cũng không biết chuyện gì xảy ra.
Cố Trường Đình nhìn thấy một màn kia thì giật nảy mình, cảm giác da mặt mình cũng đau nhức.
Nhiếp Hình không phải cố ý, mắt trừng lớn, vẻ mặt không thể tin, biểu tình kia giống như là Phó Tranh mới là người đánh y vậy.
Phó Tranh dường như cũng có chút sững sờ, Nhiếp Hình lập tức nhỏ giọng nói : "Tôi... Tôi không phải cố ý..."
Phó Tranh đưa thay sờ sờ mặt, nóng bỏng, không biết một hồi có lưu dấu tay hay không.
Nhiếp Hình dưới ánh đèn tối không nhìn thấy rõ biểu tình trên mặt của Phó Tranh, chỉ nghe được hắn ta hít một hơi, hình như là rất đau.
Nhiếp Hình căng thẳng, định đưa tay sờ mặt hắn ta, muốn xem thử mặt hắn rốt cuộc là thế nào.
Chỉ là khi y vừa đưa tay thì Phó Tranh đã bắt lấy cổ tay y, đem người kéo vào trong lồng ngực mình, sau đó nắm cằm y, thấp giọng nói : "Em là mèo con sao? Động chút là giơ móng vuốt?"
Nhiếp Hình ngượng ngùng nhưng vẫn ngoài mạnh trong yếu nói : "Ai bảo anh không nghiêm chỉnh, đây là rạp chiếu phim."
"Anh làm sao không nghiêm chỉnh?" Phó Tranh nói : "Em nói thử xem anh vừa rồi đã làm gì?"
Nhiếp Hình nghe xong thì đỏ mặt, không muốn nói Phó Tranh vừa rồi cắn tai y, chỉ nhìn hắn ta chằm chằm : "Anh mau buông tay ra, đừng để người ta nhìn thấy."
Phó Tranh không buông tay ngược lại còn tiến tới hôn lên môi y, còn vừa hôn vừa liếm. Nhiếp Hình bị dọa sợ, trước công chúng cũng không dám giãy dụa, dù sao lớn tiếng sẽ dễ khiến người khác chú ý.
Nhiếp Hình giãy không ra, chỉ phải tùy ý Phó Tranh hôn. Phó Tranh thấy y ngoan ngoãn, muốn thưởng cho y, dùng đầu lưỡi ở trên răng y nhẹ nhàng liếm một chút. Nhiếp Hình nhịn không được run run, cả người đều mềm nhũn, thế là lại càng ngoan thêm.
Vừa rồi Cố Trường Đình còn tưởng rằng hai người này muốn đánh nhau, muốn phá nát cái rạp chiếu phim của người ta, kết quả ai ngờ nháy mắt một cái lại hôn nhau, còn rất hừng hực khí thế, thật sự là so với nam nữ chính trong phim còn phát triển nhanh hơn, khiến khán giả nghen họng không biết nói gì.
Mặc dù hai người kia tận lực không phát ra âm thanh nhưng Cố Trường Đình vẫn có thể nghe thấy, không muốn nhìn lén cũng phải nhìn, thật sự là quá xấu hổ đi thôi.
Đường Hoài Giản ngược lại rất thản nhiên, nhưng nhìn thấy vợ ngượng ngùng như vậy, hắn liền dứt khoát dùng cái chân dài của mình đá vào ghế Nhiếp Hình ở phía trước.
Nhiếp Hình cảm giác cái ghế bị đá, mặt "đông" một cái liền đỏ, lúc này mới phát hiện đằng sau có người, hận không thể tìm kẽ đất chui vào.
Nhiếp Hình vội vàng đẩy Phó Tranh ra, muốn ngồi thẳng lên, y nhịn không được quay đầu nhìn ra phía sau, ai ngờ khi y vừa quay đầu lại, người đầu tiên y nhìn thấy chính là Cố Trường Đình.
Nhiếp Hình vẻ mặt ngơ ngác, ai ngờ lâu như vậy không gặp lại bỗng nhiên trong rạp chiếu phim gặp được Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình dường như không có gì thay đổi, có lẽ dưới ánh đèn u ám không nhìn ra, nhưng đích thật người này là Cố Trường Đình.
Nhiếp Hình trước kia buông lời muốn theo đuổi Cố Trường Đình, nhưng hiện tại y ở trước mặt người cũ bị một nam nhân xoa cằm hôn môi, Nhiếp Hình cảm giác da mặt của mình bị đốt không còn một mống.
Nhưng đó chưa phải là điểm cuối của cơn ác mộng, bởi vì Nhiếp Hình lại nhìn thấy ngồi bên cạnh Cố Trường Đình là Đường Hoài Giản.
Đường Hoài Giản sắc mặt bình tĩnh, bởi vì ngồi ở hàng ghế saucho nên cao hơn bọn họ. Nhiếp Hình lập tức cảm thấy Đường Hoài Giản đang dùng ánh mắt bễ nghễ nhìn y. Đường Hoài Giản còn chững chạc đàng hoàng làm động tác giữ im lặng, Nhiếp Hình chỉ cảm thấy xấu hổ muốn chết rồi.
Cố Trường Đình không nghĩ là Đường Hoài Giản sẽ đạp ghế Nhiếp Hình, cậu cũng rất lúng túng, biểu lộ cứng đờ, muốn cười cũng cười không nổi.
Nhiếp Hình vẻ mặt như gặp quỷ, vẫn là Phó Tranh bình tĩnh đối với bọn họ mỉm cười gật đầu, tỏ ý chào hỏi nhưng không tiện nói chuyện.
Nhiếp Hình ngay lập tức đứng lên muốn chạy trốn ra khỏi nơi này.
Chỉ là khoảng cách các dãy ghế ngồi tương đối hẹp, Nhiếp Hình còn ngồi ở bên trong, y phải vượt qua Phó Tranh mới có thể đi ra ngoài, bên ngoài thì ngược lại không có ai.
Nhiếp Hình vội vàng hấp tấp, liền bị chân Phó Tranh vấp phải, lần này thì hay rồi, cả người y trực tiếp ngã vào ngực Phó Tranh, đúng chuẩn ôm ấp yêu thương.
Phó Tranh một phát liền đỡ được y, một tay ôm eo y, một tay còn lại ở trên mông y vỗ một cái, thấp giọng nói : "Bảo bối, quá nhiệt tình anh sẽ chịu không nổi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!