Đường Hoài Giản da mặt đúng là dày, mặt mày tội nghiệp giống như tám đời đều là quỷ chết đói, chưa được ăn thịt. Mặc dù Cố Trường Đình cảm thấy đặc biệt xấu hổ, nhưng cũng không chịu nổi hắn mè nheo, cuối cùng chỉ đành đồng ý.
Đường Hoài Giản rất cẩn thận, thế nhưng Cố Trường Đình vẫn cảm thấy đặc biệt kỳ quái, dường như tất cả các giác quan đều phi thường linh mẫn, độ xấu hổ tăng lên theo cấp số nhân.
Thật vất vả mới kết thúc, Cố Trường Đình một ngón tay cũng không nhấc nổi, chỉ có thể uể oải nằm yên. Đường Hoài Giản vẫn ở bên cạnh cậu, vừa được ăn mặn lại thì vẫn cảm thấy không đủ, nhưng nhìn vợ mệt mỏi như vậy, hắn cũng không dám giày vò cậu nữa, cẩn thận từng li từng tí hầu hạ người ta thoải mái.
Cố Trường Đình rất nhanh liền ngủ. Lúc tỉnh lại, trời đã tối đen, cậu vội vàng muốn ngồi dậy, Đường Hoài Giản ở bên cạnh lập tức đưa tay đỡ cậu lên : "Sao vậy em? Có phải đói không? Em vẫn chưa ăn cơm tối, để anh cho người bưng đồ ăn tới."
Cố Trường Đình mơ mơ màng màng dụi dụi mắt, nói : "Mấy giờ rồi?"
Đường Hoài Giản cười : "Đã gần một giờ rồi."
Cố Trường Đình giật nảy mình, bọn họ buổi chiều làm chuyện thân mật, sau đó cậu liền ngủ thiếp đi, không một lần ngủ lại ngủ đến nửa đêm.
Trách không được bị đói tỉnh.
Đường Hoài Giản nhanh chóng mang đồ ăn tới, sau đó một bên cười ngây ngô một bên đút Cố Trường Đình ăn. Cố Trường Đình sống tới giờ còn không biết, ăn một bữa cơm cũng có thể xấu hổ như vậy, bị hắn cười đến đỏ cả mặt.
Ăn cơm xong lại hoạt động một chút rồi cậu mới nằm xuống chuẩn bị tiếp tục ngủ, dù sao cũng đã hơn nửa đêm, không ngủ cũng không được. Chẳng qua vừa rồi ngủ nhiều, khó tránh sẽ bị mất ngủ.
Đường Hoài Giản vội đem đồ trong tay thu thập một chút rồi mới nằm xuống, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy Cố Trường Đình : "Vợ, nếu em không ngủ được, để anh kể chuyện trước khi ngủ cho em nghe nhé?"
Cố Trường Đình nghe xong nheo mắt : "Chuyện gì cơ?"
Đường Hoài Giản nói : "Đương nhiên là chuyện dành cho Bảo Bảo. Anh đã tìm mấy câu chuyện kể trước khi ngủ, chờ con chúng ta sinh ra, anh liền có thể kể cho con nghe, nhưng bây giờ chi bằng kể cho vợ trước, nếu không sau này em lại ghen tị, đúng không?"
Cố Trường Đình trợn mắt, ai lại vì nghe kể chuyện mà ăn dấm hả, mệt Đường Hoài Giản còn nghĩ ra vậy.
Đường Hoài Giản nói hắn cố ý từ trên mạng tìm mấy câu chuyện kể trước khi ngủ thật ra là có lí do. Khi hắn còn bé, cha mẹ Đường Hoài Giản đều rất bận bịu, sau đó cãi nhau rồi ly hôn, cho nên không có ai kể cho hắn nghe chuyện kể trước khi đi ngủ.
Cố Trường Đình cũng không có loại kinh nghiệm này, mẹ cậu có từng kể chuyện trước khi ngủ không, Cố Trường Đình đã không nhớ rõ, nhưng cha cậu thì tuyệt đối không có.
Đường Hoài Giản kể cho cậu nghe một chuyện kể trước khi ngủ, là một câu chuyện cổ tích rất quen thuộc. Cố Trường Đình đương nhiên biết câu chuyện đó, mặc dù có chút nhàm chán nhưng vừa vặn có khả năng thôi miên cao. Theo giọng kể trầm thấp từ tính của Đường Hoài Giản, Cố Trường Đình liền ngủ mất.
Đường Hoài Giản hôn trán của cậu, sau đó cũng ngủ theo.
Trâu Tung tay đã tốt, thân thể cũng khôi phục kha khá, y định sau khi ra khỏi bệnh viện sẽ đi gặp Cố Trường Đình, nhưng Cố Trường Đình lại không cho y tới.
Dù sao hiện tại Cố Trường Đình bụng đã lớn, có chút không muốn gặp người khác. Trâu Tung biết cậu không được tự nhiên cho nên cũng không đi, chỉ gọi cho cậu mấy cuộc điện thoại.
Tống Hữu Trình gần đây phi thường không an tâm với y, cho nên tất cả quảng cáo đều từ chối để ở lại trong nhà với y, chuyện gì cũng muốn tự thân đi làm, ngay cả đi toilet cũng muốn đi theo, khiến Trâu Tung có chút bất đắc dĩ.
Sau khi Trâu Tung hoàn toàn khoẻ mạnh, Tống Hữu Trình liền cùng Trâu Tung bàn chuyện liên quan tới công việc. Tống Hữu Trình muốn dành nhiều thời gian ở bên cạnh y hơn, cho nên định sẽ từ từ giảm bớt công việc, cuối cùng rút lui về phía sau màn ảnh.
Trâu Tung giật nảy mình, anh hiện tại đang thời kỳ đỉnh cao, dù cho mới chỉ được một năm nhưng đã thu hoạch không ít danh hiệu ảnh đế, lúc này giải nghệ không biết sẽ có bao nhiêu người gào khóc.
Kỳ thật Tống Hữu Trình cũng không phải thật sự muốn rời khỏi cái vòng này, anh chỉ là muốn lùi về phía sau, ngẫu nhiên làm khách mời của một chương trình nào đó, ngẫu nhiên quay một cái cáo, như vậy sẽ không quá bận rộn, hai người cũng có thể ở cạnh nhau nhiều hơn.
Tống Hữu Trình biết mình cố gắng thế nào cũng không thể đạt tới trình độ giàu có như Đường Gia, nhưng với điều kiện kinh tế hiện tại thì đã đủ cho anh cùng Trâu Tung vô ưu vô lo.
Trâu Tung nghe xong thì trầm mặc rất lâu, để chính anh tự suy xét, dù sao đây là sự nghiệp của anh, Trâu Tung không muốn mình trở thành chướng ngại vật.
Cố Trường Đình khoảng thời gian này rất nhàn nhã, mỗi ngày không có chuyện gì quan trọng cần làm, chỉ cần dưỡng tốt thân thể là được. Bác sĩ nói cậu có thể sinh con, nhưng dù sao cũng là người song tính, cho nên vẫn có rất nhiều điều cần lo lắng, sinh con có khả năng gây ảnh hưởng đến thân thể, trước và sau khi sinh đều phải cẩn thận tĩnh dưỡng, nếu không nguy hiểm sẽ vẫn là rất lớn.
Đường Hoài Giản thì lại đột nhiên thích mua sắm, muốn trước khi con sinh ra mua một vài thứ chuẩn bị, áo quần đồ chơi bình sữa các loại, mua một đống lớn đồ vật.
Ngày đó Cố Trường Đình đang ngủ trưa thì tỉnh lại, nghe dưới lầu có động tĩnh, liền đi xuống nhìn thử xem.
Hiện tại cầu thang đã bị Đường Hoài Giản chặn lại, chính là sợ Cố Trường Đình đi cầu thang sẽ bị ngã. Cố Trường Đình cảm thấy mình cũng không phải bị tàn phế, làm sao có thể ngã chứ, chẳng qua Đường Hoài Giản khăng khăng cho nên hiện tại Cố Trường Đình bất luận là đi từ tầng một đến tầng hai, hay là từ tầng ba đến tầng một đều chỉ có thể đi thang máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!