Trâu Tung cả người đờ ra, mở to mắt to nhìn Cố Trường Đình. Đường Hoài Giản vừa kịp phản ứng lại thì mọi người đều đã nghe rồi, liền vội vàng qua loa nói : "Mẹ, con có chút chuyện, con cúp trước."
Triệu Tức Thu không biết chuyện gì xảy ra, còn nói : "Này? Đừng cúp, có chuyện gì vậy, có phải là Tiểu Cố thân thể không thoải mái không, này..."
Đường Hoài Giản cúp máy, cất điện thoại vào túi.
Cố Trường Đình lúng túng vô cùng, Trâu Tung lúc này mới phản ứng lại, lắp bắp nói : "Trường Trường Trường Trường Trường Đình... Cậu... Cậu sẽ không phải..."
Trâu Tung lắp bắp nói không nên lời, Tống Hữu Trình nhanh chóng ôm vai y, nói : "Đi thôi, chúng ta trở về phòng."
"Hở? Anh đừng kéo em a, em... Em còn muốn hỏi!" Trâu Tung nhỏ giọng nói.
Thế nhưng Tống Hữu Trình đã đem y lôi đi, Trâu Tung không muốn đi, Tống Hữu Trình dứt khoát đem người khiêng lên vai, trực tiếp mang Trâu Tung đang đá lung tung rời đi.
Trâu Tung bất mãn hết sức, Tống Hữu Trình đem y trở về phòng, mới nói : "Chuyện của người ta, em người ngoài cũng đừng quản."
Trâu Tung nghe xong càng bất mãn : "Em sao lại là người ngoài, em là thanh mai trúc mã của Cố Trường Đình, hai chúng em còn cùng nhau lớn lên, em quen biết cậu ấy lâu nhất."
"Vâng vâng vâng." Tống Hữu Trình nói.
Trâu Tung nói xong liền than thở, một hồi lại lộ ra biểu tình khiếp sợ, vẻ mặt biến hóa phi thường kỳ quái.
Trâu Tung đương nhiên biết Cố Trường Đình là song tính nhân, nhưng y lại không có nghĩ đến Cố Trường Đình lại có thể mang thai, mà hai người kia động tác cũng quá nhanh, mới ở bên nhau bao lâu, quả thực là tốc độ tên lửa.
Tống Hữu Trình cười nói : "Than thở cái gì?"
Trâu Tung nói : "Trường Đình vậy mà sinh con cho Đường Hoài Giản, ai..."
Tống Hữu Trình nói : "Sao nghe giọng em chua quá vậy?"
Trâu Tung đích xác là chua lòm, Tống Hữu Trình đi tới bóp gáy y : "Làm sao? Em còn đố kị? Xem ra thân thể em vẫn chưa nhớ kỹ, có phải là muốn anh trừng phạt nữa không?"
Trâu Tung liếc anh : "Tống ảnh đế, anh có phải nhập diễn quá sâu rồi không? Vẫn chưa thoát khỏi cái vai biến thái kia hả?"
"Hửm? Nói anh biến thái?" Tống Hữu Trình đem người ôm lên : "Vậy để em xem thế nào là biến thái."
Trâu Tung giật mình, trực tiếp bị khiêng lên giường, nghĩ cũng biết chắc chắn bị làm gì.
Trâu Tung dặt dẹo, ôm lấy chăn mền than thở : "Em cũng muốn một Bảo Bảo siêu dễ thương."
Tống Hữu Trình cười nói : "Anh cũng không nỡ để em sinh con cho anh."
"Cút!" Trâu Tung nói : "Ai muốn sinh cho anh, em là muốn anh sinh cho em!"
Tống Hữu Trình còn nói : "Thế nhưng anh không có cái công năng kia. Bằng không, chúng ta nhận nuôi một đứa?"
Trâu Tung nghe xong tinh thần tỉnh táo hỏi : "Anh thích con trai hay con gái?"
Tống Hữu Trình nói : "Đều không thích."
"A?" Trâu Tung nói : "Anh không thích con nít sao? Đúng là không có lòng thương yêu mọi người gì cả."
Tống Hữu Trình nói : "Có con khẳng định sẽ ít được ở cùng em, còn phải chăm sóc đứa nhỏ, anh chăm sóc một mình em còn không nổi."
Trâu Tung nói : "Ai cần anh chăm sóc, em là người trưởng thành."
"Nhưng em là bà xã của anh, không chăm sóc em anh không yên tâm." Tống Hữu Trình nói.
Trâu Tung có chút xấu hổ, Tống Hữu Trình rõ ràng ở trước mặt fan cùng truyền thông đều đặc biệt cao lãnh, ai ngờ bây giờ nói lời tâm tình lại đặc biệt trôi chảy như vậy, Trâu Tung đều muốn đỡ không được a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!