Chương 47: Gây Sự

Y nói như vậy, Tống Hữu Trình đang đi bên cạnh cũng quay đầu nhìn thoáng qua Cố Trường Đình, giống như vừa rồi không chú ý, hiện tại ngược lại mới phát hiện.

Cố Trường Đình nhìn ánh mắt Tống Hữu Trình, không biết nên thở ra hay là hít vào.

Đường Hoài Giản lại chỉ cầm tay Cố Trường Đình nói : "Đi thôi, trước lên máy bay rồi nói chuyện tiếp."

Mọi người vừa lên máy bay đã thay đổi chủ đề khác, Trâu Tung cũng ngay lập tức đem chuyện vừa rồi vứt ra sau đầu, bắt đầu giới thiệu cho Cố Trường Đình nói bọn họ sẽ đi đẹp thế nào.

Cố Trường Đình tinh thần cũng buông lỏng, cùng Trâu Tung trò chuyện hai câu, kết quả Trâu Tung đột nhiên nói một câu : "A? Trường Đình sao lại ngủ rồi."

Đường Hoài Giản đang xem menu trên máy bay có gì cho Cố Trường Đình ăn vào không nôn không thì nghe được tiếng Trâu Tung, hắn nghiêng đầu nhìn qua thấy Cố Trường Đình đúng thật là đã ngủ.

Tống Hữu Trình vội vàng kèo Trâu Tung : "Hôm nay đi sớm, em cũng nhắm mắt một chút đi, tỉnh lại rồi ăn cái gì đó, nói không chừng tỉnh lại là đến rồi."

Trâu Tung nhìn Cố Trường Đình ngủ ngon liền không quấy rầy cậu nữa, nhưng Trâu Tung lại ngủ không được cho nên dứt khoát quay sang bên kia xem phim.

Tống Hữu Trình thấy y an tĩnh như vậy liền tiến gần tới xem, thì ra Trâu Tung đang xem phim anh đóng. Đây là bộ phim thành danh của của Tống Hữu Trình, nhưng trong bộ phim đó Tống Hữu Trình không đóng vai nam chính mà đóng vai nam phụ. Thế nhưng tất cả mọi người lại đều rất yêu thích nam phụ, đây là sự thật, trong phim nam phụ tính cách đặc biệt tốt, thuộc loại vô cùng đẹp trai, đối với nữ chính ôn nhu quan tâm, lại đối với người khác lạnh lùng, hơn nữa còn có chút khí thế bá đạo tổng tài.

Quan trọng nhất chính là si tình, nhưng kết quả thì ai cũng biết rồi, ai bảo hắn là nam phụ, cho nên nữ chính vẫn cùng nam chính ở bên nhau.

Thấy Tống Hữu Trình lại gần, Trâu Tunh liền lôi kéo anh cùng xem : "Anh nhìn đi, nam chính này không đẹp trai bằng anh đâu."

Tống Hữu Trình cười một tiếng, cúi đầu ở trên gương mặt y hôn một cái : "Em còn rất có mắt nhìn a."

Trâu Tung liếc mắt như nhìn con ruồi : "Mau tránh ra, đừng quấy rầy em xem phim."

Tống Hữu Trình nói : "Phum này không hay, anh giúp em chọn phim khác."

"Đừng nhúc nhích!" Trâu Tung lập tức đánh tay anh : "Em nhất định phải xem cái này, cô nữ chính này thật sự quá xấu."

Tống Hữu Trình khuyên y cũng vô dụng, giới thiệu với y mấy bộ phim Trâu Tung đều không thích, nhất định là không đổi.

Qua thêm ước chừng mười lăm phút, Trâu Tung liền biết vì sao Tống Hữu Trình một mực bắt y đổi phim. Thật sự là tức đến mức y ở một bên cắn giấy ăn mà! Trong bộ phim này dù Tống Hữu Trình chỉ là vai nam phụ nhưng lại có cảnh hôn nhau với nữ chính, đây là hôn thật, còn rất lâu a.

Trâu Tung đen mặt, sau đó liền chọt màn hình muốn lướt nhanh qua cảnh này, ai ngờ y chọt quá mạnh, màn hình bị đơ ra, kết quả cảnh hai người hôn nhau liền dừng lại trên màn hình, làm thế nào cũng không thoát ra được.

Tống Hữu Trình nghe âm nhạc đến buồn ngủ, đột nhiên cảm giác được bên cạnh có động tĩnh, liền ngẩng đầu nhìn qua : "Đã nói em đừng em rồi mà."

Trâu Tung giận dỗi : "Còn trách em?"

Tống Hữu Trình nhanh chóng giúp y lướt qua cảnh kia : "Cái này quay lâu rồi, anh hiện tại tất cả các vai có ôm hôn thân mật đều không nhận."

Trâu Tung hiện tại gần như là mỗi ngày đều đi theo Tống Hữu Trình quay phim, đoàn làm phim đều coi Trâu Tung là trợ lý Tống Hữu Trình, anh quay cái gì Trâu Tung tự nhiên biết rõ.

Làm diễn viên quay vài cảnh hôn thật ra là rất bình thường, quay không tốt còn phải quay lại mấy lần, điều này cũng không có gì lạ, thậm chí có vài người quen rồi sẽ không mất tự nhiên nữa.

Nhưng Trâu Tung cảm thấy mình thật sự là không quen được, cẩn thận nghĩ lại, có phải là y có lòng chiếm hữu mạnh quá rồi không?

Tống Hữu Trình nói : "Em tiếp tục xem đi, phía sau không có gì hết, yên tâm."

Trâu Tung lườm anh một cái, nói : "Em đột nhiên phát hiện nữ chính quá xấu, không phải gu của em, em muốn đổi cái khác."

Tống Hữu Trình nghe xong liền cười, dứt khoát đưa tay ra, giữ chặt cổ áo Trâu Tung.

Trâu Tung nói : "Làm gì vậy, anh muốn bóp chết em sao?"

Tống Hữu Trình đem y kéo gần lại, sau đó cúi đầu hôn cái miệng líu lo không ngừng của y : "Tới dỗ dành em một chút."

Trâu Tung tức giận muốn mắng người, nhưng Cố Trường Đình phía sau còn đang ngủ, y sợ đem người đánh thức cho nên không dám phát ra thanh âm quá lớn, chỉ đành để Tống Hữu Trình chiếm tiện nghi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!