Buổi tối, Cố Trường Đình đều đi ngủ sớm, mặc dù mới chín giờ nhưng cậu thật sự rất mệt, hiện tại phản ứng thèm ngủ đặc biệt lớn, buổi sáng còn có chút buồn nôn, thời gian khác thì không có gì không tốt.
Đường Hoài Giản thật sự là đem cậu nâng trong lòng bàn tay, thời thời khắc khắc đều xem như là bảo bối, chuyện gì cũng không cho cậu làm.
Cố Trường Đình cảm thấy mình trừ mỗi ngày ăn ngủ ra thì không làm gì nữa cả, đương nhiên Đường Hoài Giản mỗi ngày sẽ đều dẫn cậu ra ngoài tản bộ trên bờ biển.
Về phần sau này mang thai tính tình có kém đi hay không thì Cố Trường Đình ngược lại không cảm giác được, cảm thấy dường như so với bình thường không khác biệt lắm, không có gì thay đổi quá lớn.
Bọn họ lúc này đang định đi ngủ, Cố Trường Đình đều đã nằm trên giường, nhưng bỗng nhiên lại nghe được tiếng gõ cửa.
Triệu Tức Thu, Đường Mạnh Tùng cùng Đường Quý Khai rốt cục đuổi tới, ở dưới lầu đụng phải nhau, sau đó liền chạy lên tìm Đường Hoài Giản cùng Cố Trường Đình, tất cả đều muốn thăm nom Cố Trường Đình thế nào.
Cố Trường Đình còn tưởng là ai, vẫn nằm trên giường chưa dậy, để Đường Hoài Giản đi mở cửa.
Đường Hoài Giản hấp tấp xuống giường, mở cửa ra liền hai mắt trợn tròn...
Triệu Tức Thu lập tức nói : "Con trai, vợ con đâu?"
"Ở..." Đường Hoài Giản nói : "Trong phòng."
Triệu Tức Thu nhanh chóng đẩy hắn ra, Đường Quý Khai cũng đặc biệt gấp gáp chạy vào bên trong xem Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình vẫn chờ Đường Hoài Giản trở về, thế nhưng lại mơ hồ nghe thấy phía bên ngoài Đường Hoài Giản gọi một tiếng "Mẹ", làm Cố Trường Đình giật nảy mình.
Cố Trường Đình nhanh chóng ngồi dậy muốn xuống giường, thế nhưng lúc này Triệu Tức Thu đã xông tới, vội vàng ngăn cản cậu : "Tiểu Cố, đừng xuống đừng xuống, cứ nằm vậy đi, con bây giờ chỉ cần chăm sóc thân thể thật tốt là được, cái khác đừng lo."
Đường Quý Khai đi theo vào, nhìn Cố Trường Đình hình như cũng không có cái gì biến hoá quá lớn, nhưng trong người lại đang mang một đứa nhóc, cảm giác thật sự là quá thần kỳ.
Đường Hoài Giản nói : "Mẹ, có con chiếu cố em ấy, không có vấn đề gì đâu."
"Con thì làm gì, mỗi ngày đều sơ ý chủ quan." Triệu Tức Thu nói : "Tiểu Cố a, bằng không con về Đường Gia ở đi, chúng ta nơi đó nhiều người, có thể chiếu cố con, con đi theo Hoài Giản chúng ta đều không yên tâm a."
Đường Hoài Giản sợ Cố Trường Đình không thích liền lôi kéo Triệu Tức Thu : "Mẹ, ngài đừng quấy rối nữa."
Chẳng qua là Cố Trường Đình ngược lại không có ý kiến, đồng ý sau khi trở về liền đến Đường Gia ở.
Đường Hoài Giản nhanh chóng đem mọi người đuổi ra ngoài, sau đó mới quay trở lại giường, ôm Cố Trường Đình hôn mấy lần lên tóc của cậu : "Vợ, em nếu không muốn đến Đường Gia ở thì chúng ta sẽ không đi."
Cố Trường Đình nói : "Em không sao."
Đường Hoài Giản trước kia cũng sống ở Đường Gia, sau đón lại theo Triệu Tức Thu rời Đường Gia mấy năm. Đường Gia mặc dù xa hoa nhưng ở lâu sẽ cảm thấy có chút phiền chán, dù sao Đường Gia cũng quá lớn, lại còn rất nhiều người, nói không chừng ngày nào đó bạn sẽ phiền chết.
Cố Trường Đình thì lại nghĩ, cậu cùng Đường Hoài Giản đều không có kinh nghiệm sinh con, vạn nhất có chuyện gì ngoài ý muốn, đây chẳng phải là khó giải quyết, nếu như đến ở Đường Gia thì sẽ yên tâm hơn một chút, cũng sẽ có nhiều người chăm sóc hơn.
Mà người Đường gia lại đối với cậu rất tốt. Cố Trường Đình khát vọng thân tình cho nên cũng không bài xích những thứ này.
Đường Hoài Giản lại hôn Cố Trường Đình mấy cái : "Vợ, thật sự là vất vả cho em."
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, bọn họ đã chuẩn bị rời khỏi đảo, trở về nhà thu thập một chút, sau đó dọn đến Đường Gia.
Trở về là dùng máy bay riêng cho nên phi thường dễ chịu, so với khoang hạng nhất đương nhiên tốt hơn nhiều.
Nhưng có lẽ là bởi vì thân thể có chút khác biệt nên Cố Trường Đình cảm giác đi máy bay trở nên rất mệt mỏi, ở trên máy bay ngủ mấy tiếng mà vẫn cảm thấy không quá dễ chịu, cảm giác buồn nôn nghiêm trọng, nhất là máy bay rung càng buồn nôn hơn.
Đường Hoài Giản vô cùng đau lòng, bên kia đám người Triệu Tức Thu cũng bận rộn đến chóng mặt.
Đường Hoài Giản dứt khoát dìu Cố Trường Đình nằm xuống, để cậu ngủ một chút, có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
Chờ máy bay hạ cánh, trên đường trở lại Đường Gia, Cố Trường Đình cảm giác mệt mỏi đến ngủ luôn trên xe, cuối cùng là được Đường Hoài Giản ôm về phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!