Cố Trường Đình nhìn thấy liền ngơ ngác, có chút phản ứng không kịp tin nhắn này có nghĩa gì. Trong đầu cậu nháy mắt liền nghĩ tới lão nhân gia hai người vừa đụng phải.
Bởi vì góc độ cho nên Đường Hoài Giản không thấy được nội dung tin nhắn trên màn hình điện thoại, còn vừa đi đến phòng tắm vừa nói : "Vợ, là tin nhắn gì vậy, em đọc cho anh nghe."
Hắn nói xong, liền thấy vợ dùng một loại ánh mắt rất khó hiểu nhìn hắn, lập tức lông tơ đều dựng cả lên.
Đường Hoài Giản trong lòng lạc một tiếng : "Sao, sao vậy vợ?"
Cố Trường Đình đưa điện thoại di động tới trước mặt Đường Hoài Giản, Đường Hoài Giản nhìn thấy lập tức nói : "Vợ ơi! Chuyện này không liên quan đến anh! Anh vô tội!"
Lần này thì tốt rồi, phòng tắm play gì đó không có, trước 40 phút ăn cơm trưa, Đường Hoài Giản đều ở trong phòng quỳ gối trên bàn phím máy vi tính...
Đường Hoài Giản sao ngờ được mình xui rủi như vậy, lúc này ông nội lại gửi tin nhắn tới, còn bị Cố Trường Đình nhìn thấy, thật sự là nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Đường Hoài Giản chủ động ôm một bàn phím đến quỳ nói : "Vợ em nghe anh giải thích, chuyện này cùng anh thật sự không có quan hệ!"
Cố Trường Đình ngồi trên giường lạnh lẽo nhìn hắn : "Em đang nghe đây, anh giải thích đi. Trước tiên nói xem, lão nhân gia kia là ai."
Đường Hoài Giản nhìn vợ lạnh lùng như vậy, lập tức cảm thấy khắp cả người phát lạnh : "Là như vậy, ông ấy ông ấy... Là... Là ... ông nội của anh."
Cố Trường Đình nghe xong, trừng Đường Hoài Giản một cáu, nguyên lai lại là người của Đường gia.
Đường Hoài Giản nói : "Ông nội lần nào đến cũng đều quấy rối, anh cũng là bất đắc dĩ, thật đó, chuyện này không liên quan đến anh a."
Cố Trường Đình lúc này mới nhớ tới, ông nội Đường Hoài Giản mỗi lần đều nói mình bị bệnh, cho nên trốn không gặp người, nhưng thật ra là vì nguyên nhân này mới không ra.
Cố Trường Đình cảm thấy mình sắp bị bọn họ làm cho tức chết, người Đường gia toàn là ảnh đế, nếu như không phải trong lúc vô tình nhìn thấy tin nhắn, xem chừng mình vẫn còn bị lừa.
Mà lúc này Đường Bỉnh Kiến còn không biết mình đã bị lộ.
Sau khi gặp Cố Trường Đình cùng Đường Hoài Giản ông liền đến bãi cát nằm trên ghế phơi nắng, sau đó thuận tay mở điện thoại gửi tin nhắn hỏi tội cho Đường Hoài Giản tới. Gửi tin nhắn xong liền tiếp tục đắc ý phơi nắng uống nước, hoàn toàn không biết thân phận của mình cứ như vậy bị lột trần.
Đường Hoài Giản lại bán manh bán thảm, quỳ gối trên bàn phím giải thích hơn nửa ngày.
Cố Trường Đình không để ý tới hắn, một mình đến phòng tắm tắm rửa, còn không cho Đường Hoài Giản tiến vào.
Đường Hoài Giản không dám không nghe lời, chỉ có thể tại bên ngoài phòng tắm chờ, tiếp tục quỳ bàn phím.
Cố Trường Đình sau khi đi ra, cơm trưa vẫn chưa đưa tới, cậu dứt khoát không để ý đến Đường Hoài Giản, nằm dài trên giường nghỉ ngơi một hồi.
Đường Hoài Giản nói đến miệng đắng lưỡi khô, kết quả cẩn thận nhìn lại phát hiện hình như vợ ngủ mất rồi?
Đường Hoài Giản tranh thủ lặng lẽ đứng lên, trên đầu gối bị bàn phím ấn thành từng khối vuông nhỏ, nhìn đặc biệt buồn cười.
Đường Hoài Giản vuốt vuốt đầu gối, cảm giác lần thứ hai quỳ bàn phím hình như tự mình thích ứng hơn rồi, không đau như lần đầu, thật sự là dở khóc dở cười.
Đường Hoài Giản không dám lên tiếng, chỉ ngồi trên giường nhìn, vợ quả nhiên đã ngủ mất, đưa lưng về phía hắn mặt hướng về bên trong, hô hấp đều đều, nhắm chặt hai mắt ngủ say sưa.
Hắn nhanh tay đem chăn mền kéo qua, đắp nhẹ lên người Cố Trường Đình, tránh cho bờ biển gió lớn lại đem vợ thổi đến bệnh.
Cơm trưa rất nhanh được đưa tới, Đường Hoài Giản tự mình đi lấy, sợ nhiều người mang vào sẽ đánh thức Cố Trường Đình. Cơm trưa đều để trong phòng khách, chờ Cố Trường Đình tỉnh lại rồi ăn.
Thế nhưng Cố Trường Đình một lần ngủ này lại ngủ gần như cả buổi chiều, còn nói muốn đến bờ biển đi chơi, đảo mắt cái là đến năm giờ rồi, Cố Trường Đình vậy mà còn chưa tỉnh.
Đường Hoài Giản định quỳ bàn phím đến khi vợ tỉnh lại, như vậy vợ tuyệt đối sẽ vô cùng cảm động, nói không chừng sẽ không tức giận nữa ngược lại còn đau lòng hắn, vợ chính là rất mềm lòng mà.
Kết quả mới quỳ chốc lát Đường Hoài Giản đã chịu không đành đứng lên. Đến khi đồng hồ chỉ 5 giờ, Cố Trường Đình vẫn không tỉnh, Đường Hoài Giản lúc này mới cảm thấy mình quyết định đứng lên là chính xác, chứ không quỳ đến 5 giờ thì chân hắn cũng muốn phế luôn rồi.
Đường Hoài Giản ngồi ở mép giường, ôm lấy Cố Trường Đình cúi đầu hôn một cái, nói : "Vợ ơi, sắp đến giờ cơm chiều rồi, nhanh dậy đi, em không đói bụng sao? Sao lại ngủ vậy, ban đêm em sẽ mất ngủ đấy, buổi tối mình phải chuyện thân mật nữa mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!