Chương 44: Anh Cũng Xấu Hổ

Cố Trường Đình hôm nay đến tiệc rượu là để gia tăng nhân mạch, dạng tiệc rượu cao cấp này trước kia cậu chưa từng tham gia. Bởi vì lúc trước Đường Gia mở buổi họp báo, Cố Trường Đình mấy ngày nay trở thành người được giới thượng lưu nghị luận nhiều nhất, không ít người hâm mộ, đương nhiên cũng có không ít người đố kị với cậu.

Hôm nay Đường Hoài Giản tới tiệc rượu, vẫn lấy thân phận bạn đời của Cố Trường Đình. Ai mà không biết Nhiếp Gia cùng Đường Gia có ân oán, còn tưởng rằng không thể ở trong bữa tiệc này nhìn thấy Đường Hoài Giản, nào ngờ Đường Hoài Giản thậy sự yêu thích Cố Trường Đình.

Đường Hoài Giản vừa xuất hiện liền trở thành tiêu điểm toàn trường, mặc dù không có ai lập tức tiến đến nhưng tất cả đều ở bên cạnh quan sát hắn.

Đường Hoài Giản cùng Nhiếp Hình bầu không khí có chút không tốt càng khiến mọi người e dè, nhưng đến khi Phó Tranh dẫn đầu đi qua giải vây thì lập tức có nhiều người đều đi về phía Đường Hoài Giản.

Cố Trường Đình lúc đầu tới thì có chút khẩn trương, dù sao đây là lần đầu tiên cậu tham gia loại tiệc rượu quy mô lớn như này, đa phần người ở đây cậu đều không biết, đến lúc đó không ai phản ứng lại thì sẽ rất xấu hổ. Thế nhưng Cố Trường Đình của hiện tại lại căn bản ứng phó không kịp.

Đường Hoài Giản đứng bên cạnh Cố Trường Đình thấy một đống người chen chúc tới, ngược lại là tập mãi thành quen, ứng phó phi thường trôi chảy, nụ cười nho nhã lễ độ lại vẫn luôn cầm tay Cố Trường Đình không buông, vô cùng ân ái.

Phó Tranh giải vây cho bọn họ, Cố Trường Đình vẫn rất cảm kích : "Phó tiên sinh, đã lâu không gặp."

Phó Tranh vẻ mặt tiêu chuẩn, nói : "Đúng vậy, gần đây nội bộ Phó Gia nghiêng trời lệch đất, tôi đây cũng quá bận rộn cho nên lâu rồi chưa đến chỗ Cố tiên sinh bái phỏng, thật sự là quá thất lễ, hôm nào tôi sẽ gọi điện thoại cho Cố tiên sinh, chuyện hợp tác của công ty hai nhà còn cần bàn luận nhiều hơn."

"Phó tiên sinh quá khách khí, " Cố Trường Đình nói : "Thời gian của tôi dư dả, Phó tiên sinh lúc nào có thời gian cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi đi qua cũng được."

Hai người đều khách khách khí khí, kết quả Đường Hoài Giản ở bên cạnh nắm lấy tay Cố Trường Đình, cười nói : "Vậy đến lúc đó anh lái xe chở vợ qua."

Đường Hoài Giản cứ phải gọi là quá cưng chiều, bên cạnh không ít người đều nghe được, ước ao ghen tị.

Cố Trường Đình thấy hắn bắt đầu không đứng đắn, liền lặng lẽ trừng mắt liếc Đường Hoài Giản.

Rất nhanh một đám người đi hướng về phía này bắt chuyện với Cố Trường Đình, kỳ thật bọn họ biết đẳng cấp của mình bắt chuyện với Đường Hoài Giản sẽ bị bơ, cho nên liền đột phá từ phía Cố Trường Đình.

Cố Trường Đình dáng vẻ ngược lại rất dễ nói chuyện, như vậy có thể câu thông với người của Đường gia rồi.

Phó Tranh cùng Cố Trường Đình mới nói hai câu liền bị người chen đến, không may một cô gái bên cạnh bị xô đẩy, ly rượu trong tay hất lên người Phó Tranh.

Phó Tranh bất đắc dĩ, ánh mắt lộ ra chút không kiên nhẫn, thế nhưng trên mặt vẫn cười híp mắt, nói câu không sao liền đi tới phòng vệ sinh.

Phòng vệ sinh ở đây rất lớn, bên ngoài là bồn rửa tay dùng chung, còn có ghế sô pha để nghỉ ngơi, đi vào bên trong là một loạt các gian độc lập cũng đều có phòng trang điểm cùng bồn rửa tay.

Thế nhưng Phó Tranh không đi vào bên trong mà ngay bồn rửa tay bên ngoài mở nước, dùng khăn ướt xoa xoa vết bẩn trên áo.

Một bộ âu phục đắt tiền lúc này lại có chút chật vật, thế nhưng trên mặt Phó Tranh rất thong dong, giống như người chật vật không phải là hắn.

Phó Tranh chỉ lau chùi một chút, muốn lau sạch là không thể nào, hắn ta dứt khoát đem áo vét cởi ra, ném ở một nơi hẻo lánh trên bồn rửa tay, sau đó nới lỏng cà vạt, tựa hồ là quá gò bó, không thoải mái.

Hắn ta sau khi cởi áo vét, liền ngồi xuống sô pha lớn bên cạnh, dùng khăn giấy cẩn thận lau tay, cũng không gấp gáp rời đi.

Ước chừng tầm mười giây, cửa toilet bỗng nhiên bị đẩy ra, thanh âm rất nhẹ, giống như không có tiếng động, ngay sau đó có một người đi đến.

"Nhiếp tiên sinh."

Bởi vì ghế sô pha ở ngay cửa toilet, lúc tiến vào chỉ có thể nhìn về phía trước, như vậy sẽ tạo ra một góc chết, không nhìn thấy được người ngồi trên ghế sa lon.

Nhiếp Hình đi vào, ánh mắt quét một vòng quanh toilet giống như đang tìm người nhưng hiển nhiên lại xem nhẹ cái góc chết chỗ ghế sô pha. Phó Tranh đột nhiên lên tiếng khiến Nhiếp Hình kinh hãi lập tức quay đầu nhìn lại.

Phó Tranh đang thoải mái ngồi đó: "Nhiếp tiên sinh là có chuyện muốn nói sao?"

Nhiếp Hình khẽ nhăn một cái giống như rất bất mãn, lại xoay người đi rửa tay : "Thật là khéo gặp được Phó tiên sinh ở đây, tôi vừa rồi không chú ý."

Phó Tranh cười lên, đi đến bên cạnh bồn rửa tay : "Thật sao? Vừa rồi trong tiệc rượu, tôi đã chú ý Nhiếp tiên sinh rất lâu, Nhiếp tiên sinh dường như vẫn luôn vụng trộm dò xét tôi."

Nhiếp Hình sắc mặt đột nhiên không tốt lắm, cười lạnh một tiếng : "Dò xét anh? Chính tôi sao lại không biết."

Kỳ thật Nhiếp Hình đúng là có dò xét Phó Tranh, bởi vì Phó Tranh cùng Cố Trường Đình, còn có Đường Hoài Giản qua lại rất gần thân thiết. Nhiếp Hình trước kia không có chú ý tới Phó Gia, trong mắt y, Phó Gia không đáng là gì cho nên chưa từng để ý đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!