Chương 41: Đóa Hoa Hồng

Cố Trường Đình không rõ Nhiếp Hình trong hồ lô bán cái gì, chỉ đành cầm lấy túi giấy lên ước lượng, quả nhiên rất nặng, bên trong có không ít ảnh chụp.

Cậu đem túi giấy mở ra, sau đó hơi nghiêng, ảnh bên trong liền bị đổ hết ra, không sai biệt lắm có ba bốn mươi tấm, Cố Trường Đình nhìn liếc qua, người trên tấm ảnh vậy mà đều là Triệu Giản.

Trách không được vừa rồi Nhiếp Hình đột nhiên hỏi đến Triệu Giản. Cố Trường Đình trong lòng mặc dù kinh hãi nhưng trên mặt lại không có cái gì thay đổi, cúi đầu cẩn thận nhìn những tấm ảnh kia.

Nhân vật chính trong ảnh đều là Triệu Giản, chỉ là quần áo không giống, khung cảnh không giống, cùng với những người không giống nhau mà thôi.

Trên ảnh đại đa số Triệu Giản đều mặc đồ vét, bề ngoài chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng. Hắn bộ dáng vốn đã phi thường xuất chúng, cho nên chỉ cần chú ý ăn mặc một chút đã hấp dẫn người khác.

Trong đó cũng có mấy tấm Triệu Giản mặc áo quần bình thường, chẳng qua cũng rất dễ nhìn, ánh đèn u ám, tựa hồ là đang ở quán bar.

Cố Trường Đình xem qua từng tấm ảnh trong tay, Nhiếp Hình ở đối diện dường như tâm tình rất tốt, vẫn mỉm cười dò xét nét mặt của cậu. Chẳng qua Cố Trường Đình không biểu lộ bất kỳ điều gì, vẫn luôn rất tỉnh táo.

Trong ảnh, Triệu Giản dường như cùng với anh chàng nông thôn sức ăn lớn lại thích cười ngây ngô không phải là một người, rõ ràng cùng một khuôn mặt, nhưng khí chất hoàn toàn khác biệt, nhưng rõ ràng chính là một người mà.

Nhiếp Hình cười nói : "Tôi biết Cố tiên sinh cùng Triệu tiên sinh đã kết hôn, thế nhưng lòng người khó dò, kết hôn rồi thì thế nào? Cố tiên sinh rốt cuộc hiểu được bao nhiêu về quá khứ của Triệu tiên sinh? Tôi thấy khả năng là bị hắn lừa gạt rất thảm a? Cho nên tôi hôm nay đến đây cũng không có gì ác ý, chỉ muốn giúp Cố tiên sinh thôi."

Cố Trường Đình đem tất cả ảnh chụp nhìn qua một lần, sau đó đem chúng xếp lại gọn gàng, nhét lại vào trong túi giấy, đẩy về phía Nhiếp Hình : "Xem ra Nhiếp tiên sinh hôm nay là đến bàn luận về chuyện riêng của tôi?"

Nhiếp Hình nhíu mày : "Nếu như cậu nhất định muốn nói vậy, thì cứ xem là như vậy đi."

Cố Trường Đình đứng lên : "Vậy thì thật là ngại vấn đề của tôi và Triệu Giản cũng không nhọc đến Nhiếp tiên sinh, dù sao tôi cùng Nhiếp tiên sinh cũng không thân quen cho lắm."

Nhiếp Hình không nghĩ tới cậu xem xong những tấm hình kia mà không tức giận, còn đứng lên muốn đi.

Nhiếp Hình cũng đứng lên, đưa tay bắt lấy tay Cố Trường Đình : "Cố tiên sinh, tôi có lời vẫn chưa nói xong, mời cậu ngồi xuống nghe tô nói xong rồi đi."

Nói thật, Cố Trường Đình đối với Nhiếp Hình ấn tượng đầu tiên rất không tốt. Người này nhìn qua mặc dù có lễ độ, thế nhưng lại vô cùng tự tin, cứ như không có chuyện gì là hắn ta không giải quyết được, quá tự tin liền dễ dàng biến thành tự đại, khiến người khác rất không thoải mái.

Có lẽ Nhiếp Gia có vốn liếng để như vậy, nhưng Cố Trường Đình lại không thích.

Cố Trường Đình nói : "Nếu như Nhiếp tiên sinh vẫn muốn nói đến chuyện riêng của tôi, như vậy..."

"Chuyện riêng?" Nhiếp Hình cười nói : "Nếu cậu không muốn nói đến chuyện riêng của cậu cùng Triệu Giản, không bằng nói một chút chuyện riêng của chúng ta?"

Cố Trường Đình nhíu mày, muốn vứt bỏ bàn tay Nhiếp Hình đang nắm lấy cổ tay mình, chẳng qua Nhiếp Hình khí lực lớn, làm thế nào cũng giãy không ra.

Nhiếp Hình nói : "Tôi đã quan sát Cố tiên sinh rất lâu, Triệu Giản căn bản không phải người trong tưởng tượng của cậu, cậu cũng thấy đó, người trong những tấm hình này mới thật sự là hắn. Cậu bị hắn lừa gạt lâu như vậy, chẳng lẽ không tức giận? Chẳng lẽ không muốn trả thù hắn sao?"

Cố Trường Đình không vui nói : "Những chuyện này không liên quan đến Nhiếp tiên sinh, Nhiếp tiên sinh mời anh buông tay?"

Nhiếp Hình nói : "Đương nhiên có quan hệ với tôi, không bằng Cố tiên sinh ly hôn với Triệu Giản đi, tới làm tình nhân của tôi, cậu hẳn là đã từng nghe tới Nhiếp Gia, hiện tại công ty Cố gia đứng trước nguy cơ lớn như vậh, nếu như cậu làm tình nhân của tôi, tôi có thể giúp cậu vượt qua nguy hiểm này, những chuyện đó cũng không tính là gì."

Triệu Giản sau khi gọi qua điện thoại xong, liền tranh thủ thời gian đi về văn phòng, nhưng đi được nửa đường liền gặp Triệu Đan Tình.

Thư ký Triệu Đan Tình nói : "Triệu tiên sinh, Cố tổng không có ở văn phòng, đã xuống lầu đến quán cà phê đối diện gặp khách hàng."

Triệu Giản kỳ quái hỏi : "Trước đó có hẹn gặp không? Là khách hàng nào?"

Triệu Đan Tình nói : "Không có hẹn trước, là một vị Nhiếp tiên sinh nào đó đột nhiên gọi điện thoại đến, hẹn Cố tổng đến quán cà phê gặp mặt, Cố tổng thấy thời gian gấp gáp liền đi trước, để tôi báp cho Triệu tiên sinh một tiếng."

"Cái gì?" Triệu Giản hiện tại nghe tới họ Nhiếp liền đau đầu : "Nhiếp tiên sinh nào?"

Triệu Đan Tình lắc đầu : "Cụ thể tôi cũng không rõ lắm."

"Tôi biết rồi, tôi hiện tại liền đến đó." Triệu Giản cũng không về phòng làm việc nữa, vội vàng vào thang máy xuống lầu, chạy đến quán cà phê đối diện.

Triệu Giản đi rất vội vàng, người họ Nhiếp hắn biết cũng không nhiều lắm, nhưng đều là gia hỏa khiến người ta vừa đau đầu vừa chán ghét, Cố Trường Đình cùng một vị Nhiếp tiên sinh ở quán cà phê nói chuyện, sao có thể không khiến Triệu Giản lo lắng?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!