Chương 40: Mấy Tấm Ảnh

Triệu Giản nghe xong liền ngẩn ra, trong lòng chuông cảnh báo vang lên, mà bên kia người thanh niên vẫn không biết đứng phía sau mình có một người vẻ mặt hung thần ác sát, tiếp tục chậm rãi nói.

Cố Trường Đình nhìn thấy Triệu Giản tới, liền cười về phía Triệu Giản. Nào ngờ Dương Hạo còn tưởng rằng Cố Trường Đình cười với mình, đột nhiên còn có chút ngượng ngùng, mặt đều đỏ lên.

Dương Hạo nhỏ giọng nói : "Cậu cười lên thật dễ nhìn, trước kia chính là đẹp mắt như vậy, thế nhưng lại không thường cười, nên cười nhiều mới tốt."

Cố Trường Đình có chút xấu hổ, cậu bởi vì từ nhỏ tiếp xúc với không nhiều người, cho nên kỳ thật không thích cùng người lạ kết giao, trừ khi là công việc, còn lại vẫn luôn độc lai độc vãng.

Dương Hạo nói tiếp: "A? Cậu không lấy cơm trưa sao? Có muốn ăn cùng tôi không, thức ăn ở đây so với công ty của chúng tốt hơn, còn rất nhiều, tôi đều ăn không hết, nếu không chúng ta cùng ăn đi."

" !"

Dương Hạo vừa nói xong liền nghe một tiếng "rầm", một phần cơm cùng một phần cà ri liền được đặt xuống trước mặt cậu ta.

Dương Hạo giật nảy mình, thanh âm quá lớn, cậu ta lại không chú ý có người đi tới.

Triệu Giản sắc mặt khó coi, cúi đầu nhìn chằm chằm người thanh niên lạ lẫm đột nhiên xuất hiện, lạnh lẽo mở miệng : "Thật ngại quá vị tiên sinh này, cậu có thể dịch sang bên cạnh một chút được không? Đây là vị trí của tôi."

"A? A."

Dương Hạo một mặt ngẩn ra, sau đó vội vàng dịch sang vị trí bên cạnh, liền thấy Triệu Giản đặt mông ngồi xuống bên người Cố Trường Đình.

Kỳ thật cái bàn rất lớn không phải chỉ có bốn chỗ ngồi, mỗi bên đều còn dư đến mấy chỗ, Dương Hạo ngồi bên tay phải Cố Trường Đình, bên tay trái Cố Trường Đình vẫn còn chỗ trống, nhưng Triệu Giản không thích tình địch ngồi sát bên vợ hắn. Còn Dương Hạo thì nhất thời không kịp phản ứng, thấy Triệu Giản hung dữ cho nên trực tiếp chuyển chỗ.

Triệu Giản vội đem cơm của Cố Trường Đình đẩy qua cho cậu : "Vợ, ăn cơm đi."

Dương Hạo vẫn còn chấn kinh bởi vì đột nhiên có một người đàn ông cao lớn, khí tràng hung dữ từ đâu xuất hiện, nhất là lúc ngồi ngẩng đầu nhìn, quả thật có chút đáng sợ, cho nên cậu ta căn bản không nghe thấy Triệu Giản gọi vợ.

Bởi vì có Triệu Giản bên cạnh cho nên Dương Hạo căn bản không nói được gì, chỉ có thể yên lặng ăn xong cơm trưa, sau đó đứng lên rời đi.

Chẳng qua Dương Hạo lại không nỡ đi, vừa đi vừa quay đầu nhìn, kết quả thật sự quay trở lại.

Triệu Giản tức giận thiếu chút bóp gãy đũa.

Dương Hạo trở lại, lấy điện thoại di động ra : "Đúng rồi, Trường Đình, số của cậu là bao nhiêu, chúng ta trao đổi đi, rất lâu rồi không có liên hệ."

Triệu Giản lập tức muốn nói không cho, rõ ràng là người thanh niên này đang đào góc tường nhà mình, có đần mới cho cậu ta số điện thoại.

Cố Trường Đình tựa hồ là nhìn ra Triệu Giản không vui, cho nên kỳ thật cũng muốn uyển chuyển cự tuyệt, chẳng qua cậu còn chưa mở miệng, Dương Hạo đối diện bỗng nhiên vỗ cái trán của mình một cái.

Dương Hạo nói : "Ai nha, tôi quên mất, trong điện thoại của tôi có số điện thoại của cậu, chính là vẫn không gọi bởi vì sợ quấy rầy cậu."

Dương Hạo lướt một lát, thật sự tìm ra số của Cố Trường Đình nói : "Số điện thoại của cậu có đổi không? Hay là vẫn dùng số thời trung học?"

Dương Hạo vừa nói vừa gọi, kết quả điện thoại Cố Trường Đình đặt trên bàn quả thật vang lên.

Dương Hạo lộ ra nụ cười vui sướng, vừa vặn có người tới gọi cậu ta, cũng không biết là chuyện gì, Dương Hạo liền vội vàng chạy, lúc đi còn nói lần sau sẽ mời Cố Trường Đình uống rượu.

Triệu Giản đen mặt nhìn Dương Hạo toàn bộ quá trình đều tự quyết định, sắc mặt vô cùng khó coi.

Cố Trường Đình cũng không kịp phản ứng, nhìn Dương Hạo hùng hùng hổ hổ xuất hiện lại vô cùng lo lắng chạy đi.

Triệu Giản nhìn chằm chằm bóng lưng Dương Hạo hồi lâu, giống như muốn nhìn ra cái lỗ, sau đó ai oán quay đầu nói : "Vợ, đó là ai a, anh ăn dấm rồi đấy."

Cố Trường Đình nhịn không được cười cười, Triệu Giản ăn dấm thật sự là quang minh chính đại : "Hình như là bạn học trước kia, không nhớ rõ nữa."

Cậu nói như vậy làm cơn ghen của Triệu Giản dịu xuống một chút, không nhớ rõ vậy khẳng định là không tiếp xúc nhiều.

Cố Trường Đình nhìn bát cà ri của Triệu Giản vẫn chưa động, nói : "Nhanh ăn đi, anh không phải muốn ăn sao? Không ăn buổi chiều đói đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!