Người đàn ông mỉm cười: "Thực sự xin lỗi, có lẽ tôi đã nhận sai người."
Triệu Giản không trả lời, người nọ vung tay lên, thư ký phía sau vội vàng rút ra một tấm danh thiếp đưa cho người đàn ông.
Người đàn ông đưa danh thiếp cho Triệu Giản lịch sự nói: "Đây là danh thiếp của tôi, có ghi thông tin liên lạc của tôi trên đó."
Triệu Giản nhìn lướt qua danh thiếp, rất tao nhã, ghi tên "Phó Tranh", là tên của người đàn ông, phía sau có in số điện thoại riêng.
Người đàn ông không có ý dây dưa, từ đầu đến cuối đều rất lịch sự, nhã nhặn, nhưng đôi mắt sáng ngời, sâu thẳm khiến người ta liền nhìn ra không đơn giản.
Người đàn ông nói: "Vậy thì Triệu tiên sinh, tạm biệt."
Hắn ta nói xong, thư ký bên cạnh liền thì thầm với hắn mấy câu, mấy người liền nhanh chóng rời đi, có vẻ rất gấp gáp, tới cuối hành lang thì tiến vào phòng hội nghị đầu tiên.
Triệu Giản lại nhìn lướt qua danh thiếp trong tay, nhíu mày, nhét vào túi áo, sau đó tiếp tục yên lặng ngồi trên ghế, chờ Cố Trường Đình đi ra.
Phòng hội nghị không một tiếng động. Triệu Giản ngồi ở bên ngoài không có việc gì liền dựa đầu vào tường nhắm mắt lại, dù sao cả đêm đều không ngủ. Trước đó lúc Cố Trường Đình nghỉ ngơi, hắn lại không chợp mắt. Bây giờ vừa vặn có thời gian, liền muốn dựa vào nơi này nghỉ ngơi một chút.
Thế nhưng Triệu Giản vừa nhắm mắt lại, còn chưa kịp đi vào giấc ngủ, bỗng nhiên bên trong phòng hội nghị vang lên một tiếng "rầm".
Triệu Giản lập tức đứng lên, nhanh chóng gõ cửa phòng hội nghị: "Cố tiên sinh? Xảy ra chuyện gì sao?"
Bên trong phòng hội nghị sau khi phát ra âm thanh đó lại không có tiếng gì nữa, vô cùng yên tĩnh, Cố Trường Đình cũng không trả lời Triệu Giản.
Triệu Giản lại gõ cửa, cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Phòng hội nghị đương nhiên sẽ không khóa, Triệu Giản mở cửa đi vào thì phát hiện bên trong chỉ có Cố Trường Đình. Cố Trường Đình không biết đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên ngất xỉu trên mặt đất, cái ghế bị cậu đụng vào, ngả sang một bên. Âm thanh vừa rồi chính là do cái ghế ngã xuống phát ra.
"Cố tiên sinh?"
Triệu Giản lập tức hô lên, bước nhanh tới ôm lấy Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình giống như đang ngủ, hai mắt nhắm nghiền, lúc bị Triệu Giản bế lên cũng không có phản ứng gì, nhưng cậu ngủ cũng không được yên ổn, hô hấp có chút hoảng loạn như khó thở, mặc dù bất tỉnh vẫn nhíu chặt mày.
Triệu Giản nhìn thoáng qua dáng vẻ của cậu, vô cùng lo lắng, lại vươn tay vỗ vỗ mặt Cố Trường Đình, thấp giọng gọi cậu.
Cố Trường Đình phát ra một tiếng "hừ" trong cổ họng, nhưng vẫn không tỉnh lại.
Triệu Giản nhìn xung quanh, nhanh chóng bế Cố Trường Đình lên, sau đó chạy ra ngoài.
Trùng hợp thay, ngay khi Triệu Giản chạy ra ngoài, cửa thang máy cũng mở ra, người bên trong chính là thư ký của Cố Trường Đình.
Thư ký tuy rằng hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Giản, nhưng Triệu Giản đẹp trai như vậy, sợ là ai nhìn thấy cũng sẽ để lại ký ức khó quên, đặc biệt là khi Triệu Giản vẫn luôn đi cùng Cố tiên sinh. Cố tiên sinh đối với người khác rất thờ ơ, nhưng có thể thấy được cậu ấy rất chăm sóc Triệu Giản, hẳn là hai người quan hệ không tầm thường.
Thư ký vừa nhìn thấy Triệu Giản, liền hoảng sợ, muốn tiến lên hỏi đã xảy ra chuyện gì, có cần giúp đỡ hay không.
Kết quả là khi thư ký định tiến lên thì thấy Triệu Giản còn ôm một người bất tỉnh nhân sự, hóa ra là Cố tiên sinh.
Thư ký thầm hô một tiếng, vội vàng chạy tới nói: "Cái này ... cái này là sao vậy? Cố tiên sinh?"
Triệu Giản nói: "Cậu ấy bị ngất, tôi đưa cậu ấy đến bệnh viện."
"Không, không, đừng đến bệnh viện." Thư ký nhanh chóng nói: "Mang Cố tiên sinh đến đây. Đây là phòng cho khách, được để trống. Tôi gọi bác sĩ riêng của Cố tiên sinh đến, Cố tiên sinh có một bác sĩ riêng, rất nhanh sẽ đến thôi. "
Triệu Giản ôm Cố Trường Đình đi vào phòng bên cạnh, bên trong có một chiếc ghế sô pha bằng da lớn, vừa vặn có thể đem Cố Trường Đình đang bất tỉnh đặt lên, để cậu nằm thẳng xuống vẫn thoải mái hơn.
Bởi vì nguyên nhân thân thể cho nên Cố Trường Đình rất ghét đến bệnh viện, bình thường có việc đều gọi bác sĩ riêng. Thư ký nhanh chóng gọi điện thoại cho bác sĩ để người tranh thủ thời gian chạy đến.
Cố Trường Đình hôn mê, nhưng bộ dạng nhìn rất khó chịu. Triệu Giản không khỏi đưa tay sờ trán cậu, nói: "Cô chiếu cố cậu ấy một chút, tôi ra ngoài lấy cho cậu ấy ly nước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!