Chương 39: Thư Tình

Triệu Giản cảm thấy mặc dù đêm qua mình vất vả một chút nhưng tốt xấu gì cũng đã có bắt đầu. Hôm qua hắn không ăn được vợ, hôm nay phải không ngừng cố gắng, không chừng có thể thành công, ai ngờ Đường Quý Khai đột nhiên chạy đến nhà bọn họ tị nạn, đây không phải đào hố chôn mình sao?

Đường Quý Khai hừ một tiếng, đối với Triệu Giản tỏ vẻ khinh thường, sau đó xoay đầu cho Triệu Giản một cái đuôi, liền chạy đến nói chuyện với Cố Trường Đình.

Triệu Giản yên lặng nhìn chằm chằm sau gáy Đường Quý Khai, đi theo hai người tiến vào công ty.

Cố Trường Đình lái xe, đưa Triệu Giản cùng Đường Quý Khai về nhà mới.

Đường Quý Khai vẫn luôn kích động, trên đường đi vô cùng cao hứng, không ngừng nói chuyện. Quả thực là giống như chua chim nhỏ vui vẻ, líu ríu theo Cố Trường Đình lên lầu.

Lúc Cố Trường Đình mở cửa nhà ra mới chợt nhớ tới, bàn trong phòng khách hình như còn chưa dọn, một mảnh ngổn ngang.

Hôm qua mới ăn cơm tối được một nửa, Cố Trường Đình liền bắt đầu say khướt, Triệu Giản chiếu cố Cố Trường Đình còn không kịp, thời gian đâu mà đi dọn bàn. Buổi sáng hôm nay lại ra ngoài từ sớm càng chưa kịp dọn.

Trên bàn rau hẹ cùng hải sản đã sớm hỏng, mặc dù không đến mức bốc mùi nhưng nhìn thật sự là rất lộn xộn.

Đường Quý Khai mở to mắt đi vào, cằm cũng nhanh rơi xuống đất, không nghĩ tới hai người Cố Trường Đình với Triệu Giản ở trong nhà thoải mái không câu nệ tiểu tiết như vậy.

Cố Trường Đình nhìn thấy nhà bữa bãi thì đỏ cả mặt : "Để tôi thu thập một chút, Triệu Giản anh mang Đường tiên sinh lên lầu trước đi, thu xếp cho Đường tiên sinh một phòng dành cho khách."

Triệu Giản mặc dù không tình nguyện, bất quá vẫn đáp ứng, mang Đường Quý Khai đi lên lầu.

Phòng cho khách ở trên lầu rất nhiều, Triệu Giản tìm phòng khuất xa nhất cho Đường Quý Khai ở, để Đường Quý Khai cách phòng ngủ của bọn họ xa một chút, như vậy sẽ không bị quấy nhiễu.

Đường Quý Khai vào phòng, bốn phía hiếu kì nhìn quanh : "Nhà mới của anh nhìn rất đẹp nha!"

Triệu Giản nói : "Chú vào ở cũng đừng quấy rối, ban đêm không cho phép ra khỏi phòng, biết chưa?"

"Em không quấy rối." Đường Quý Khai nói : "Em là tới giúp anh, sao có thể làm loạn chứ."

Triệu Giản dặn đi dặn lại, sau đó rời khỏi phòng, đi giúp Cố Trường Đình thu dọn đồ đạc.

Bởi vì mới chuyển đến nhà mới không tới hai ngày cho nên vẫn chưa có thời gian gọi người đến dọn dẹp phòng ở, hôm qua không chỉ đem phòng khách làm rối loạn, mà phòng ngủ chính cũng vậy, còn ướt khắp nơi, khẳng định cần phải dọn dẹp rất lâu a.

Cố Trường Đình buổi sáng tỉnh lại từ phòng khách, nhưng cậu không để tâm lắm, dù sao cả người đau nhức sao còn quan tâm đến vì sao lại ngủ ở phòng khách chứ.

Cố Trường Đình loay hoay thu thập phòng khách, Triệu Giản trên lầu thu thập phòng ngủ, nhàn rỗi nhất chính là Đường Quý Khai, vô cùng vui vẻ ở trong phòng chạy một vòng, sau đó đi xuống lầu.

Đường Quý Khai giống như là thủ trưởng đi tuần tra, chắp tay sau lưng từ trên lầu đi xuống. Kết quả cậu ta còn chưa kịp xuống lầu, bỗng nhiên chân đá phải gì đó, cúi đầu xem, là một cái tai mèo!

Một cái tai mèo màu trắng, mặc dù Đường Quý Khai cũng không tính là kiến thức rộng rãi, nhưng đối với đồ chơi tình thú hình tai mèo cậu ta vẫn biết, nhất thời hai mắt trợn to.

Không chỉ như đây, Đường Quý Khai lại hướng về phía trước, chỗ góc khuất cầu thang còn có một cái đuôi to màu trắng, không biết còn tưởng rằng có loài động vật nhỏ nào nấp ở đó. Nhưng đương nhiên không phải, mà là một cái đuôi tình thú!

Đường Quý Khai lập tức khiếp sợ há to miệng, nghĩ thầm, chị dâu nhìn da mặt mỏng như vậy, chẳng lẽ thật ra là một kẻ muộn tao, Cố Trường Đình cùng Triệu Giản hai người này đã sớm này nọ rồi? Hơn nữa còn dùng các loại đạo cụ không biết xấu hổ này?

Đường Quý Khai lập tức liền bị đổi mới tam quan, nhặt lấy cằm lảo đảo từ trên lầu đi xuống.

Lúc này Cố Trường Đình đang ở trong phòng bếp rửa chén, cho nên không thấy được Đường Quý Khai. Đường Quý Khai bởi vì chưa quen thuộc bố trí trong nhà, còn tưởng xoay trái là phòng khách, liền xuống lầu bậc thang xoay trái, kết quả lại đi tới ban công.

Đánh bậy đánh bạ đi đến ban công càng làm Đường Quý Khai há hốc mồm hơn. Trên ban công đặt một cái thùng vô cùng lớn đang mở nắp, chẳng cần Đường Quý Khai chủ ý nhìn, đồ vật bên tròn liếc qua là thấy ngay.

Một đống đồ chơi tình thú, chủng loại đa dạng, nhiều vô số kể.

Đường Quý Khai mắt trợn tròn, sững sờ ở ban công nhìn hồi lâu, thẳng đến khi Triệu Giản từ trên lầu đi xuống mới phát hiện Đường Quý Khai đang ngây người.

Triệu Giản nhìn thấy Đường Quý Khai phát hiện cái thùng sex tot kia thì có chút ngượng ngùng, thế nhưng vẫn bình tĩnh nói : "Chú xuống làm gì đó?"

Đường Quý Khai ngơ ngác quay đầu : "Đường lão đại, em trước kia là trách oan anh, anh không phải tên hèn nhát, cái này cái này cái này... Chị dâu mà không đem anh xử lí theo gia pháp thì anh chính là kẻ chiến thắng nhân sinh a."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!