Triệu Giản nghe không nổi nữa liền dứt khoát cúp điện thoại, để bọn họ bên kia dây dưa đi.
Triệu Giản trở về phòng Cố Trường Đình, nhưng vừa tới cửa, điện thoại di động của hắn lại vang lên, còn tưởng là Đường Quý Khai gọi lại, ai ngờ lại là một số điện thoại lạ.
Hắn bắt máy, liền nghe trong điện thoại nói : "Alo, xin chào, đây là chuyển phát nhanh, trong nhà anh có người không? Chuyển phát nhanh đã tới, xin hãy mở cửa ra."
Triệu Giản nghe xong mới biết là chuyển phát nhanh tới. Hắn hôm qua ở trên mạng mua một đống đơn, rau quả tươi mới cùng hải sản thì được đưa đến trong ngày, mấy thứ còn lại thì không chuyển kịp, không ngờ ngày thứ hai thì đến.
Triệu Giản vội nói : "Trong nhà không có ai, anh đặt ở ngoài cổng là được."
Dù sao mỗi tầng là một hộ gia đình, đặt ở ngoài cổng cũng không mất được. Chuyển phát nhanh đồng ý, sau đó bỏ cái thùng xuống rồi đi.
Triệu Giản cúp điện thoại, xoa xoa tay, hắn hôm qua đặt một đống đồ tình thú, vợ còn đồng ý về nhà cùng hắn thảo luận vấn đề này thật kỹ, nói không chừng mấy đồ tình thú này liền có thể phát huy tác dụng.
Triệu Giản đắc ý trở về văn phòng, cũng không quấy rầy công việc của Cố Trường Đình, ngồi đàng hoàng trên ghế sa lon, bắt đầu nghiêm túc cầm điện thoại học tập, các loại đồ tình thú dùng như thế nào, dù sao hắn trước kia cũng chưa từng dùng qua, bây giờ tìm hiểu mới biết, thật đúng là đa dạng các chủng loại.
Cố Trường Đình không biết Triệu Giản đang làm gì, nhưng bộ dạng lại đặc biệt chăm chú, mãi cho đến trước khi tan tầm, Triệu Giản vẫn buồn bực, đầu cũng chưa từng ngẩng lên, ly nước trong tay vẫn đầy ắp, một chút cũng không uống.
Cố Trường Đình nghĩ đến chuyện trước đó đã đáp ứng Triệu Giản, liền lề mề không muốn về nhà.
Cũng phải nói, bọn họ đã sớm là vợ chồng hợp pháp, giấy hôn thú, hôn lễ cũng đều đã làm xong, bình thường cầm tay là nhiều nhất, ngẫu nhiên cũng sẽ hôn môi, thế nhưng khi đến mấy chuyện thân mật hơn ở phía sau thì đều im lặng mà dừng lại.
Cố Trường Đình có chút bất an, mặc dù cậu không để ý người khác chế giễu thân thể mình, nhưng bởi vì cậu thích Triệu Giản, cho nên tự nhiên cũng sẽ để ý đến suy nghĩ của Triệu Giản. Cho nên trong lòng Cố Trường Đình có chút bồn chồn, không dám cùng Triệu Giản thân mật. Hai người cũng không phải người lãnh cảm, nhưng bởi thế mà cứ phải nhịn lại.
Cố Trường Đình vụng trộm nhìn bộ dáng Triệu Giản nghiêm túc xem điện thoại thêm vài lần, đẹp trai không biên giới a, lúc Triệu Giản nghiêm túc dường như khí tức đặc biệt cường đại. Chẳng qua Cố Trường Đình nếu mà biết hắn đang nghiêm túc nhìn cái gì, chắc sẽ bị tức chết a.
Triệu Giản định nhìn lên xem đồng hồ, vừa ngẩng đầu liền đâm phải ánh mắt của Cố Trường Đình.
Triệu Giản liền vội vàng đứng lên nói : "Vợ, đã muộn như vậy rồi, chúng ta trở về thôi!"
Cố Trường Đình dọn dẹp đồ trong tay nói : "A được, để em thu thập một chút."
Cố Trường Đình đem đồ trong tay thu thập tổng cộng năm lần, kết quả ngẩng đầu phát hiện chỉ mới qua có năm phút, căn bản không kéo dài được bao lâu.
Cuối cùng cậu cắn răng, đi theo Triệu Giản ra khỏi văn phòng, chuẩn bị cùng nhau về nhà.
Hai người lái xe về nhà, Triệu Giản một đường đều rất cao hứng, hắn nghĩ đến cái thùng còn ở ngoài cửa, muốn về nhà nhanh một chút xem thử mấy đồ trong đó.
Trên đường có hơi chút kẹt xe, nhưng lúc về đến nhà sắc trời còn sáng, thời gian vẫn rất sớm, hai người liền vào thang máy lên lầu.
Cửa thanh máy vừa mở ra, Triệu Giản liền liếc mắt nhìn thấy, trước cửa nhà hắn có một cái thùng rất lớn, không biết còn tưởng bên trong là đồ nội thất.
Chẳng qua ngoại trừ cái thùng lớn, còn có hai người đang đứng chờ trước cửa nhà bọn họ.
Cố Trường Đình kinh ngạc nói : "Trâu Tung? Hai người trở về rồi?"
Trâu Tung cùng Tống Hữu Trình đứng ở trước cửa nhà bọn họ, có vẻ đã chờ được một lát.
Trâu Tung nói : "Đúng vậy a, trong nhà cậu sao lại không có ai, Đào Kỳ còn chưa trở về sao?"
Bởi vì Trâu Tung cùng Tống Hữu Trình xuất hiện, cho nên Cố Trường Đình liền xem nhẹ cái thùng lớn trong hành lang, vừa mở cửa để bọn họ đi vào vừa nói : "Đào Kỳ bị Lê tiên sinh mang đi rồi, sau này sẽ ở cùng Lê tiên sinh."
"Cậu ấy không có sao chứ?" Trâu Tung hỏi.
Cố Trường Đình nói : "Không có việc gì."
Trâu Tung nhẹ nhàng thở ra : "Hôm qua hù chết tôi, đều do Tống Hữu Trình cái tên chuyên gây họa này."
Tống Hữu Trình vô cùng bất đắc dĩ, nhưng rất ngoan ngoãn, không nói gì, chỉ xin lỗi cười cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!