Chương 34: Kịch Trường Lúc Nửa Đêm

Triệu Giản nghe xong thiếu chút phun máu, ông nội hắn rõ ràng là đang quấy rối, lại còn ngại mình ở nơi này không đủ loạn.

Triệu Giản hốt hoảng nhìn qua Cố Trường Đình, thấy Cố Trường Đình cũng đang nhìn lại hắn, Triệu Giản toàn thân run rẩy, cảm giác mình cách vành móng ngựa không xa...

Bởi vì sẽ có người bước vào thang máy cho nên Cố Trường Đình cũng không nói gì. Ngược lại, Đường Bỉnh Kiến thừa dịp Cố Trường Đình không chú ý, đánh cho Triệu Giản một cái lên ót.

Triệu Giản bó tay, cũng không dám nói gì, chỉ sợ lỡ miệng đến lúc đó còn phiền toái hơn.

Một đường vất vả đến tầng một, Triệu Giản cảm giác cả người đều là mồ hôi, mặc dù trong thang máy cũng có máy lạnh, nhưng hắn vừa sốt ruột vừa chột dạ, không đổ mồ hôi mới là lạ.

Bọn họ xuống đến tầng một, mang theo Đường Bỉnh Kiến đến quầy tiếp tân. Triệu Giản cảm thấy cái mặt này đều muốn lột xuống rồi mà Đường Bỉnh Kiến còn thản nhiên diễn kịch, giống như thật sự cái gì cũng không nhớ rõ.

Quản lý đại sảnh ngay lập tức nhận ra Đường tiên sinh, vội vàng mời Đường tiên sinh ngồi xuống, sau đó cho người tìm số phòng của Đường tiên sinh.

Đường Bỉnh Kiến cố ý nói mình mệt mỏi, muốn ngồi trên ghế sa lon, còn một hai phải là Cố Trường Đình cùng quản lý đại sảnh đi tra số phòng, Cố Trường Đình thái độ vẫn rất tốt, hoàn toàn không có biểu hiện thiếu kiên nhẫn, tự mình cùng quản lý đại sảnh đến máy tính ở quầy tiếp tân  tra số phòng.

Triệu Giản lau mồ hôi trên mặt, nhỏ giọng nói như đi ăn trộm : "Ông nội, ông nhìn xem ông che chở vợ con như vậy, cũng đã thăm dò qua, vợ con là người rất tốt, vậy ước định một năm trước có phải là..."

Đường Bỉnh Kiến lập tức trợn mắt nhìn Triệu Giản : "Cố Trường Đình không chê ông già này, không có nghĩa là nó không chê con a."

Triệu Giản vậy mà không phản bác được, Đường Bỉnh Kiến nói tiếp : "Đừng có đục nước béo cò, vạn nhất hai người kết hôn nửa năm, Cố Trường Đình chán con cái đồ tiểu nghèo còn ngốc còn dính người này thì sao?"

Hai người đang nói thì Cố Trường Đình đã tra xong số phòng, rất nhanh đã trở lại.

Triệu Giản giả vờ như không có chuyện gì, nói : "Vợ, chúng ta về đi."

Cố Trường Đình nhẹ gật đầu, Đường Bỉnh Kiến vẫn còn bạo diễn, cười nói : "Người trẻ tuổi, cậu thật sự là người tốt, thật sự cám ơn cậu."

Cố Trường Đình cười nói không cần cám ơn, sau đó liền theo Triệu Giản rời đi, tiến vào thang máy trở lại tầng trên.

Lúc này trong thang máy chỉ có Cố Trường Đình cùng Triệu Giản, cửa thang máy vừa đóng, Triệu Giản đã cảm thấy cái gáy vủa mình bị đốt thành hai cái lỗ, quay đầu nhìn lại, phát hiện Cố Trường Đình đang nhìn mình chằm chằm.

Triệu Giản chột dạ nói : "Vợ có mệt không? Có muốn anh cõng em không?"

Cố Trường Đình nói : "Cõng em làm gì? Anh trước tiên giải thích cho em, vì sao ra ngoài tìm Đào Kỳ mà Đào Kỳ lại nói không có gặp anh?"

Triệu Giản lại đổ mồ hôi, vợ quả nhiên là vẫn không quên chuyện này.

Triệu Giản vội nói : "Là như vậy, anh đúng là định đi tìm Đào Kỳ, nhưng lại quên bọn họ ở phòng nào, cuối cùng tìm sai phòng, cho nên..."

Triệu Giản cảm thấy cái lý do của mình quả thực sự là sứt sẹo, nhưng nhất thời hắn lại không thể nghĩ ra được lý do khác. Đều do ông nội vừa nãy ở bên cạnh thêm mắm thêm muối...

Cố Trường Đình nhìn hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt không tin tưởng : "Thật sao? Em còn tưởng anh lại đi gặp vị đại thiếu gia Đường Gia kia nữa."

"Cái gì?" Triệu Giản giật mình, hắn nghe đến mấy chữ Đường Gia đại thiếu là mồ hôi lạnh mồ hôi nóng thi nhau chảy xuống, bị dọa đến cứng cả người.

Cố Trường Đình nói : "Trước kia không phải anh vụng trộm chạy đi uống cà phê với Đường Gia đại thiếu sao?"

"A?" Triệu Giản cảm thấy kỳ quái, mình cùng mình uống cà phê, là soi gương sao? Nghe đúng là quái dị.

Thế nhưng Triệu Giản cẩn thận nghĩ lại liền rõ ràng, là Cố Trường Đình vẫn còn đang hiểu lầm.

Đường Quý Khai lần trước cái khó ló cái khôn, gọi Giang Vãn Kiều là anh hai, cho nên Cố Trường Đình vẫn tưởng rằng Giang Vãn Kiều chính là Đường Gia đại thiếu Đường Hoài Giản.

Bởi vì như vậy, lần trước Triệu Giản vụng trộm thương lượng với Giang Vãn Kiều liền biến thành cùng Đường Gia đại thiếu Đường Hoài Giản uống cà phê...

Triệu Giản cảm thán, quan hệ hiện tại thật đúng là phức tạp, đầu đất một chút thôi là lộ liền.

Triệu Giản vội vàng nói : "Vợ à, em nghĩ đi đâu vậy, anh không có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!