Chương 33: Chỗ Dựa

Lăng Chính Trung nghe xong cũng ngẩn ra, trong đầu dường như căn bản phản ứng không kịp, chuyện giữa bọn họ cùng Cố Trường Đình sao lại có quan hệ với Đường Gia, còn là Đường Gia lão thái gia Đường Bỉnh Kiến tự thân ra trận?

Lăng Chính Trung đúng là có nghe nói, rằng Đường Gia đại thiếu Đường Hoài Giản yêu thầm Cố Trường Đình bấy lâu, chỉ là Cố Trường Đình trong lòng đã có người khác, cùng một tên nhà quê kết hôn, mà không lựa chọn Đường Hoài Giản.

Thế nhưng người Lăng gia nghe xong cũng chỉ xem đó như là một câu chuyện cười, đều cảm thấy lời này vô căn cứ. Đường Hoài Giản là dạng nhân vật gì, đến Lăng Chính Trung còn chưa từng gặp, Cố Trường Đình kia làm sao có thể quen biết Đường Gia đại thiếu gia?

Ngay tại thời điểm Lăng Chính Trung ngây người, một vệ sĩ vội vàng chạy vào, nói : "Tiên sinh, tiên sinh, Đường lão tiên sinh cùng Đường Gia đại thiếu đã đến phòng khách, đang chờ tiên sinh qua!"

Lục Sang Uy hoảng hồn, nói : "Cái này... Phải làm sao bây giờ?"

"Vội cái gì?" Lăng Chính Trung vực dậy một chút tinh thần, xụ mặt nói : "Tốt xấu gì cũng là chuyện của Lăng gia chúng ta, Cố Trường Đình là cháu ngoại của ta, cùng Đường Gia bọn họ có quan hệ gì? Cậu đi với ta đến đón tiếp bọn họ, ta không tin, người của Đường gia là Đại tôn Phật gì!"

Lăng Chính Trung nói năng hùng hồn, sau đó liền mang theo Lục Sang Uy đi đến phòng khách.

Lần này Đường Bỉnh Kiến mang theo Triệu Giản là đến hưng sư vấn tội, cho nên tự nhiên khí thế mạnh mẽ, mang một đống vệ sĩ theo. Trước đó lúc Giang Vãn Kiều đến mang mười vệ sĩ, cũng đã tư thế rầm rộ. Lần này Đường Bỉnh Kiến đương nhiên chuẩn bị đầy đủ, ông đảm đương Đường Gia mấy chục năm, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, giải quyết vấn đề này vẫn dễ như trở bàn tay.

Đường Bỉnh Kiến ngồi xe đến, đi theo bảo vệ ông là mười mấy chiếc xe, đội ngũ kia, chỉ sợ so với người ta kết hôn còn phô trương hơn. Đi theo trong xe tất cả đều là vệ sĩ, đương nhiên, Đường Bỉnh Kiến còn cố ý đem theo luật sư trưởng của Đường Gia đến đây.

Lăng Chính Trung cùng Lục Sang Uy mới vừa rồi còn tự động viên chính mình, hiện tại tiến vào phòng khách lại giống như quả bóng bị xì hơi, cả một phòng khách đầy vệ sĩ đen nghịt. Phòng khách lớn như vậy, ngày bình thường vô cùng rộng rãi, hiện tại cơ hồ đứng không đủ.

Đường Bỉnh Kiến thoải mái ngồi trên ghế sa lon, thân mặc một bộ Tôn Trung Sơn, mặc dù lớn tuổi, nhưng lại khí thế mười phần. Triệu Giản đi theo bên cạnh, cũng không ngồi xuống, chỉ đứng bên người Đường Bỉnh Kiến.

Lăng Chính Trung vừa tiến vào, thiếu chút bị bộ dạng này dọa cho ngớ ngẩn, cảm giác chân như nhũn ra, dù sao ông ta cũng đã lớn tuổi, dễ dàng đầu váng mắt hoa.

Lục Sang Uy vội vàng đỡ Lăng Chính Trung, nhỏ giọng nói : "Lão gia tử, không có chuyện gì chứ?"

Lăng Chính Trung sợ người khác chê cười, vội vàng lắc đầu : "Không có việc gì, không có việc gì."

Đường Bỉnh Kiến ngồi trên ghế sa lon, thính tai nghe thấy thì cười lạnh : "Tuyệt đối đừng có việc gì, mới chừng này đã không xong, vậy chuyện tiếp theo chúng ta làm sao nói?"

Nhìn tư thế kia của Đường Bỉnh Kiến chắc chắn không phải nói chuyện gì tốt, lửa giận mười phần, lời nói lạnh nhạt, vừa tới đã ác miệng.

Lăng Chính Trung chống gậy, đi tới giả bộ hồ đồ : "Đường lão tiên sinh, ngài đột nhiên đến chỗ của tôi, quả thực là rồng đến nhà tôm, không biết Đường lão tiên sinh sao lại đột ngột như vậy, cũng không cho tôi chút thời gian chuẩn bị."

Đường Bỉnh Kiến mới không bị bộ dạng này của ông ta lừa. Người ta thường nói đưa tay không đánh người mặt cười, ấy vậy mà Lăng Chính Trung khách khách khí khí, nhưng Đường Bỉnh Kiến lại không chút hoà nhã, nhất định phải đánh sưng cái mặt cười kia của ông ta.

Đường Bỉnh Kiến nói : "Được lắm, Lăng gia còn không biết mình làm sai cái gì. Hoài Giản, con nói cho bọn họ, miễn cho người ta tưởng là chúng ta không có chuyện gì thích lớn hiếp nhỏ."

Đường Hoài Giản bị điểm danh, Đường Bỉnh Kiến còn chỉ thẳng vào Đường Hoài Giản. Lăng Chính Trung cùng Lục Sang Uy lập tức ngẩng đầu nhìn, vừa nhìn lên lập tức giật nảy mình.

Hai người trong lòng tim đập loạn xạ, người đàn ông đứng bên cạnh Đường Bỉnh Kiến, thân hình cao lớn, khuôn mặt đường nét rõ ràng, là kiểu người nhìn qua một lần tuyệt đối sẽ không quên, cho nên Lăng Chính Trung cùng Lục Sang Uy nhìn một chút liền nhận ra.

Người đàn ông này không phải là chồng của Cố Trường Đình, tên tiểu tử nghèo không quyền không thế càng không có tiền kia sao?

Lăng Chính Trung run rẩy chỉ vào Triệu Giản, nói : "Cậu... Cậu không phải gọi là Triệu Giản sao?"

Hiện tại Triệu Giản thân mặc âu phục đắt tiền, tóc vuốt hết ra đằng sau để lộ cái trán trơn bóng, mặt hắn vốn góc cạnh, lúc này càng lộ ra rõ ràng, khi nghiêm mặt nhìn rất hung ác, người bên ngoài tuyệt đối không dám tùy tiện trêu chọc.

Lúc này Triệu Giản cùng tiểu tử nghèo ăn mặc tùy tiện trước đó khác nhau một trời một vực, không biết có phải là ảo giác hay không.

Triệu Giản cười một tiếng : "Lăng lão gia quả nhiên mắt mờ, lỗ tai cũng không tốt. Tôi là ai, ông nội của tôi đã nói rất rõ ràng, không phải sao?"

Lục Sang Uy so với Lăng Chính Trung còn sợ hãi hơn, dù sao hắn cũng không trải qua sóng to gió lớn nhiều như Lăng Chính Trung, thiếu chút đặt mông ngồi bệt xuống đất.

Vệ sĩ bên cạnh vội vàng gọi một tiếng tiên sinh, rồi đem Lục Sang Uy nâng dậy.

Triệu Giản nói : "Lăng lão tiên sinh, Cố Trường Đình là vợ của tôi, chúng tôi là vợ chồng hợp pháp, chuyện của Cố Trường Đình, đương nhiên là chuyện của tôi, chuyện này vốn là tôi muốn tới xử lý, thế nhưng ông nội nghe nói, cảm thấy rất tức giận, cho nên liền tự mình chạy tới."

Lăng Chính Trung trong đầu một mảnh hỗn loạn, cảm giác mình đụng trúng cái tổ ong vò vẽ rồi, không chỉ là bị chích sưng phồng cả người, mà rất có thể sẽ bị chích cho đến chết!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!