Triệu Giản nói chuyện mặc dù không lớn tiếng nhưng lại phi thường có uy, người Lăng gia nghe được thì trong lòng run rẩy không thôi.
Bọn họ đã sớm nghe ngóng, Cố Trường Đình cùng một người đàn ông ở nông thôn kết hôn, mặc dù cũng theo đến Lăng gia, nhưng tên đàn ông này không có tiền lại không có thế, cho nên căn bản không thể làm ra chuyện gì.
Vì vậy Lăng Chính Trung mặc dù trong lòng lo lắng, nhưng tốt xấu gì ông ta cũng đã lăn lộn cả đời trong thương giới, đã từng trải qua sóng to gió lớn, cho nên trên mặt tuyệt không biến sắc, phi thường bình tĩnh, chỉ khinh thường nhìn Triệu Giản, dường như cảm thấy Triệu Giản căn bản không thể bay ra khỏi chỗ này.
Đào Kỳ ở bên cạnh nhìn không nổi nữa, lập tức nói : "Các người đây là có ý gì? Còn không hỏi Cố đại ca có nguyện ý hay không? Đây là định cưỡng ép giam giữ Cố đại ca hay sao? Lăng gia các người sao lại không nói lý lẽ như vậy?"
Lăng Chính Trung thấy Đào Kỳ vẫn còn là thiếu niên, cũng không để trong mắt, đến nhìn cũng không nhìn Đào Kỳ.
Lúc này Lê Thịnh Uyên liền cười cười đi tới : "Lăng lão gia, bây giờ tất cả mọi người đã đến Lăng gia chuẩn bị tham gia thọ yến, đây là đại sự, người tới không ít. Lăng lão gia ngài cũng không muốn đến lúc thọ yến, tất cả mọi người đều thảo luận chuyện này chứ?"
Lúc này bên trong nhà khách đều là đối tác làm ăn cùng khách khứa đến sớm, mặc dù không quá nhiều, nhưng nhân số cũng không ít, cái này nếu là một truyền mười, mười truyền trăm, chỉ sợ rất nhanh tất cả mọi người đều sẽ biết rõ Lăng gia là cái đức hạnh gì.
Mặc dù Lăng lão gia biết như vậy, nhưng ông ta cũng không muốn buông tay, ông ta cảm thấy đây chính là hi vọng cuối cùng của Lăng Sơ Nam.
Bọn họ cãi nhau, Cố Trường Đình lại buồn ngủ, nhưng bởi vì phát sốt nghiêm trọng cho nên ngủ không được an ổn, nghe tiềng ồn ào lại mơ mơ màng màng mà tỉnh lại, nhưng là cậu mở mắt không nổi.
Cố Trường Đình nửa mê nửa tỉnh ngập ngừng nói : "Triệu Giản? ... Làm sao vậy?"
Triệu Giản nghe Cố Trường Đình nói, vội vàng trả lời : "Vợ, không có chuyện gì, em nhắm mắt nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc bệnh mới có thể tốt lên được, biết chưa?"
Cố Trường Đình cũng không biết có nghe rõ Triệu Giản nói không, chỉ nhẹ gật rồi nghiêng đầu ngủ thiếp đi mất.
Triệu Giản nhìn Cố Trường Đình gương mặt nóng đến đỏ lên, trên trán còn có chút mồ hôi, dáng vẻ rất khó chịu, hắn đau lòng không thôi. Nhưng những người Lăng gia này, vẫn còn ở đây cản đường không để hắn rời đi.
Triệu Giản trong lòng quả thực rất giận, cũng không dừng lại nữa mà tiếp tục sải bước đi ra bên ngoài.
Lăng Chính Trung nhìn thấy tên nhà quê này vậy mà không để mình vào mắt, cũng giận lên, dùng sức thổ gậy xuống đất, hô lên : "Đem hắn cản lại cho ta."
Triệu Giản nghe thấy cũng không ngừng lại một phút nào. Tất cả vệ sĩ của Lăng gia lập tức tiến tới, đứng thành một hàng, chặn lại trước cửa chính của toà nhà cho khách.
Triệu Giản giống như không nhìn thấy bọn họ, không chớp mắt hướng cửa chính mà đi.
Ở giữa hàng, một vệ sĩ lập tức tiến tới, đưa tay bắt lấy Cố Trường Đình trong ngực Triệu Giản.
Triệu Giản lập tức giận điên lên, hiện tại Cố Trường Đình là bảo bối đầu quả tim của hắn, ai cũng không thể đụng vào, hành động kia của tên vệ sĩ, quả thực chính là lửa cháy đổ thêm dầu, tự tìm đường chết.
Triệu Giản nghiêng người tránh né, vệ sĩ kia không đụng được một góc áo của Cố Trường Đình, ngược lại một tiếng "rắc" vang lên, đau đến hô to một tiếng.
Triệu Giản sau khi nghiêng người tránh thoát, liền lập tức nhấc chân móc lấy đầu gối của vệ sĩ kia, thuận thế vặn một cái.
Đầu gối vốn là nơi rất yếu, căn bản không chịu được sức ép, lập tức phát ra tiếng "răng rắc".
Vệ sĩ kia đứng không vững, đau đến hai chân mềm nhũn liền trực tiếp quỳ gối trước mặt Triệu Giản.
Dáng người cao lớn này của Triệu Giản cũng không phải đơn giản chỉ là di truyền. Hắn từ nhỏ đã đi theo các huấn luyện viên cùng lão sư rèn luyện thân thể, đương nhiên đánh nhau cũng phi thường nghiêm túc, bằng không một thân cơ bắp này cũng coi như uổng phí.
Đào Kỳ bị dọa sợ, người Lăng gia căn bản không nói lý lẽ, lại còn ra tay đánh người, bọn họ nhiều vệ sĩ như vậy, Triệu Giản hai tay còn ôm Cố Trường Đình, như vậy khiến người không thể không lo lắng.
Đào Kỳ lập tức chạy tới, cản trước người Triệu Giản, giang hai tay bảo vệ Triệu Giản cùng Cố Trường Đình, giống như gà mái hộ con, nhưng Đào Kỳ dáng người quá gầy, căn bản ngăn không che được Triệu Giản, gho nên nhìn có chút buồn cười.
Triệu Giản mặc dù đang tức giận, nhưng khi nhìn thấy hành động này của Đào Kỳ, lại đột nhiên cảm thấy nuôi cậu con trai lớn này cũng không tệ lắm, tốt xấu gì con trai cũng biết đau lòng mình.
Lê Thịnh Uyên nhìn thấy Đào Kỳ chạy đi hỗ trợ thì có chút đau đầu, dù sao cánh tay bắp chân của Đào Kỳ cũng nhỏ như vậy a.
Triệu Giản nói : "Đào Kỳ, ra phía sau đứng đi, đừng để bị thương."
"Không, đại ca, em có thể bảo vệ anh." Đào Kỳ kiên định nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!